Cá Basa
Ta nằm trên giường mà ngủ một hồi, mỗi ngày với ta đều như một cơn ác mộng, gần như khiến ta kiệt sức rồi!
Thức ăn của mẹ rất ngon, không khí trời cũng rất mát mẻ, đột nhiên ta chỉ muốn nhắm mắt ngủ say trên chiếc giường này, mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.
Thế nhưng tất nhiên điều đó là không thể nào, ha ha.
Buồn chán, ta cầm điện thoại lên, nhìn số của Trầm Hiên, đột nhiên cảm thấy có chút buồn chán, mò mẫm bấm bấm.
-Ngủ chưa đồ ngốc?
Chờ một lúc lâu sau vẫn chưa có ai trả lời, ta nghĩ chắc là tên này ngủ rồi, đang định ném điện thoại sang một bên, đột ngột điện thoại hơi rung, một tấm hình được gửi đến, Trầm Hiên cả người chỉ mặc một chiếc khăn tắm, tóc đen còn nhỏ nước, nở một nụ cười xấu xa với ống kính.
Mặt ta nóng ran lên, gắt gỏng nhắn một tin.
-Mặc quần áo vào đi >.
-Không thích ~
Tin nhắn cà chớn của Trầm Hiên được gửi tới ngay tắp lự.
-Tôi yêu cầu cậu nhìn kĩ tấm hình này của tôi\, nhìn đến khi nào buồn ngủ mới thôi (*cười nham hiểm*)
Ta hắc tuyển ném điện thoại sang một bên, sau đó lại ủ rũ cầm về.
-Được, tôi đang nhìn.
Trầm Hiên chết tiệt!
Điênn thoại trên tay rung chuông, ta bấm trả lời, ngay lập tức nghe thấy tiếng hít thở của Trầm Hiên trong điện thoại.
"Thế nào, cảm thấy mình siêu cấp đẹp trai đúng không? Chỉ nhìn một lát lại muốn nhìn mãi nhìn mãi..."
Ta ngồi nghe Trầm Hiên liên tục nói vớ va vớ vẩn tự sướng về bản thân siêu cấp đẹp trai như thế nào, trong lòng ngoại trừ buồn cười cũng chỉ có càng buồn cười hơn.
"Được rồi, cậu là đẹp trai nhất, anh tuấn nhất.
Tôi chỉ muốn nhìn cậu mãi thôi, nhìn không thể rời mắt được." Ta nói một tràng dài, tự nói tự buồn nôn chính bản thân mình.
Ta nghe thấy tiếng hút khí trong điện thoại, tên kia hẳn là đang vui chết đi được ráng nhịn cười đây mà.
Thật sự rất dễ thương, ngạo kiều như vậy.
"Tôi...! tôi cho phép cậu nhìn tôi cả đời! Không được phép quay lưng lại với tôi!" Trầm Hiên nói vô cùng nghiêm túc, vành tai đỏ lên như có thể nhỏ ra máu.
Tâm tình này lần đầu tiên hắn được cảm nhận, trái tim tăng nhanh nhịp đập đến muốn chạy ra khỏi lồ ng ngực, mong chờ tiếng đồng ý từ cô gái kia.
Hắn không biết, lỡ như bên kia đầu dây trả lời "không", hắn sẽ làm ra chuyện gì nữa...
Ta cười nghiêng ngả một phen mới định lại tâm tình, đang tính trả lời "được" thì đột nhiên có một tiếng đổ vỡ truyền ra từ trong điện thoại, xen lẫn cùng tiếng r3n rỉ của Trầm Hiên.
Thứ cuối cùng ta nghe được là tiếng điện thoại bị người đặt dưới chân dẫm nát.
Trầm Hiên!
Ta vứt điện thoại sang một bên, đầu óc trống rỗng, chạy ào xuống nhà.
Mẹ đang ngồi xem sách thấy vậy bước ra hỏi ta đi đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!