Cá Basa
Sáng sớm ta đến lớp, như dự đoán nhìn thấy Tống Thanh Minh mềm người nằm trên bàn, Tống Như thì tiếp tục xoay quanh hắn nói mấy thứ vớ vẩn.
Ta ngáp một cái, ngồi vào bên cạnh Tống Thanh Minh.
Lại một tiết học Ngữ văn nhàm chán a.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, bất ngờ nhìn thấy Trầm Hiên đang chơi đá banh, tên này quả nhiên là sung sức mà, chơi đủ các môn thể thao.
Hắn có thể nhẹ nhàng đá tay con tay cầm dao của ta không phải là do may mắn.
Hơn sức lực của nữ nhân đâu thể bằng nam nhân được.
Mặc dù hắn không có thời gian nhìn về phía ta, nhưng hai chữ "thoả mãn" viết trên trán hắn chứng tỏ hắn biết ta đang nhìn hắn.
Tên này giống như một con mèo kiêu ngạo đang vẫy vẫy chiếc đuôi của mình vậy, ha ha!!
Một buổi học nhàm chán lại qua đi, ta theo Tống Như đi mua đồ ăn sáng rồi lên tầng thượng hóng mát.
Tống Như giống như có tâm sự, mặt ủ mày chau kéo tay ta ngồi xuống cạnh lan can.
"Hạ Tiểu Hi này, mình đang rất chán nản." Tống Như với vẻ mặt ưu thương nhìn ta.
"Mình có một chuyện muốn nhờ bạn, bạn có chịu giúp mình không?"
Ta nghiêng đầu không rõ, nhưng giúp đỡ một cô bạn nữ sinh, ta cảm thấy không hẳn là không được, bèn gật đầu.
Tống Như nhìn thấy cái gật đầu của ta thì thở phào một cái, hạnh phúc cười rộ lên.
"Vậy thì bạn chết đi."
Cái gì? Ta ngớ người, sau đó bị hai cánh tay đẩy người về phía sau, ngã nhào ra ngoài lan can.
Trước lúc rơi xuống, ta nhìn thấy nụ cười vô cùng xinh đẹp trên miệng Tống Như, cô ta nói chết đi, cũng giống như nói "Em yêu anh" vậy, vô cùng ngọt ngào.
Ta nghe được Tống Như nói.
"Cảm ơn bạn, Hạ Tiểu Hi."
Rơi xuống, máu tươi bắn tung toé cùng thịt nát, chết không nhắm mắt.
"Hộc!" Ta bật mình khỏi giường, th ở dốc vò vò đầu.
Chết đã chết đi mấy lần, mà ta vẫn còn chưa quen được.
Không thể ngờ được Tống Như lại muốn giết ta, ta nghi ngờ tất cả mọi người, lại chưa bao giờ nghi ngờ Tống Như, bởi Tống Như là người bạn duy nhất của Hạ Tiểu Hi trong lớp.
Ta không hề hiểu vì sao mà tất cả mọi người trong lớp học đều đối xử lạnh lùng với Hạ Tiểu Hi.
Suy nghĩ một chốc, ta lật tìm dưới ngăn bàn và hộc tủ, may mắn tìm được một cuốn nhật ký.
Ngày xx
Ta trở về nhà, trốn tránh ánh nhìn của mẹ, vội vàng chạy lên phòng xả nước tắm rửa, cố gắng rửa trôi thứ nước bẩn mà bọn họ hắt lên người ta.
Ta không hiểu vì sao lại là ta, ta đã làm gì sai sao?
Ngày xx
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!