Cá Basa
Hạ Tiểu Hi dạo bước trên con phố đông đúc, khẽ nép mình vào tấm áo khoác rộng lớn che khuất cả cơ thể, đánh mắt nhìn xung quanh.
Rốt cuộc cô cũng đã tới một thế giới bình thường sao?
Không có tội phạm rình rập, không có mối quan hệ loạn luân, cũng không bị toà án một búa gõ thẳng vào mặt tuyên án 1029 năm tù.
Lại đột nhiên cảm thấy cho chút gì đó bất an.
"Tử Lăng Tử Lăng...! anh đang ở đâu vậy?" Cô thở ra một hơi thật dài, hơi thở nóng rực trong không khí tạo nên cả một làn hơi thở trắng toát.
"Leng keng..." Hạ Tiểu Hi nhìn lên màn hình rộng lớn trên toà nhà cao ngất.
Đó là một nam nhân tuấn lãng với nụ cười nửa miệng quen thuộc mà tới chết Hạ Tiểu Hi vẫn không quên được.
"Ôi...! ngài nguyên thủ vẫn đẹp trai như thế!" Hai cô gái đứng trước Hạ Tiểu Hi chụm đầu vào nhau cười cợt.
"Nếu được gả cho ngài thì còn gì bằng đây trời ạ!!!" Một người than thở.
"Bớt mơ tưởng đi cô nàng! Từ trước đến nay vẫn chưa từng có một scandal tình cảm nào xảy ra trên người ngài ấy cả, tầm thường như chúng ta không cần phải mơ tưởng!" Một cô gái cười khẽ.
"Cũng đúng...! Haizz..."
Hạ Tiểu Hi đứng lại xem khuôn mặt điển trai trên màn hình, đột nhiên cảm thấy dường như người mà cô tưởng như đã quen thuộc tới tận xương bỗng dưng thật xa xôi, cười nhẹ một tiếng lắc đầu, chui mình vào áo khoác quay lưng.
Nếu cách xa nhau như vậy thì càng tốt, dù sao ở bên hắn, cô chắc cũng cách cái chết không xa...
Đi dạo bước rời khỏi khu trung tâm xa hoa, Hạ Tiểu Hi bước vào khu ổ chuột lụp xụp, chính xác tìm tới một căn nhà nhỏ bé bẩn thỉu của mình, nhẹ nhàng mở cửa bước vào, cũng cẩn thận khoá cửa lại.
Căn phòng rất bé nhỏ, chỉ có 9m2, một tấm nệm nhỏ, một thanh gỗ bắc ngang để móc quần áo và một cái bếp nhỏ.
Đây có lẽ là lúc mà Hạ Tiểu Hi nghèo khó nhất đời mình.
Nguyên chủ là trẻ mồ côi, sau 18 năm trong cô nhi viện thì bị tống ra ngoài.
Cô nhi viện quá túng thiếu, cho nên số kiến thức cô được học cũng có hạn, chỉ có thể làm một số nghề tay chân để duy trì kế sinh nhai.
Thực ra nghèo tới mức này cũng là bởi...
"Chị Tiểu Hi..."
Hạ Tiểu Hi mỉm cười bước ra mở cửa, một đám trẻ em còi cọc đen đúa đứng trước cửa nhà cô, có đứa còn cụt tay cụt chân được đứa khác cõng trên lưng.
"Ừa...! chị đây..."
Hạ Tiểu Hi đã từng nghĩ rằng, có lẽ đời này mình có thể làm những chuyện mà mình muốn, không cần phải đề phòng sống sót cho qua ngày nữa.
Cô phải sống, vì những đứa trẻ này.
"Chị Tiểu Hi...! hôm nay em tìm được rất nhiều thứ dùng được ở bãi rác!"
"Em cũng vậy!"
"Em còn tìm được một cái áo rất đẹp!"
Hạ Tiểu Hi ôm chúng vào lòng cười.
"Ừ rất đẹp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!