Cá Basa
"Phòng điều khiển!" Từ Phi Vũ ngay lập tức nhận ra được trọng điểm, dẫn theo một số ngừoi chạy tới.
Quả nhiên khi tới nơi thì đã thấy một vài người nằm chết ngất trước cửa phòng điều khiển, Từ Phi Vũ muốn dùng vân tay để mở cửa, không ngờ được lại bị từ chối.
"Thủ trưởng! Để tôi dùng bom gỡ!" Một cấp dưới của Từ Phi Vũ đánh bạo mở miệng nói.
"Không cần!"
Dưới ánh mắt khó tin của đám cấp dưới, Từ Phi Vũ dùm một cái báng súng đập bay cánh cửa từ.
"Bây giờ mới tới sao?"
Từ Phi Vũ nghe theo tiếng cười khẽ kia ngẩng đầu lên nhìn, được nhìn thấy một khuôn mặt hết sức quen thuộc.
"Lâu Dụ!!!" Từ Phi Vũ nghiến răng nghiến lợi.
Lâu Dụ vứt cái mặt nạ phòng độc trên tay xuống, nhàn nhã vẫy vẫy tay với Từ Phi Vũ.
"Hạ Tiểu Hi đâu!!?" Từ Phi Vũ tức giận nhìn Lâu Dụ.
Khác với vẻ mặt căng thẳng tức giận của Từ Phi Vũ, Lâu Dụ hoàn toàn không hề có một biểu cảm dư thừa nào cười nói.
"Ai biết, có lẽ lúc này đã lên thuyền rời đảo rồi chăng?"
Nhà tù Thiên Võng là một nhà tù biệt lập được xây trên một hòn đảo bí mật đặc biệt, sóng từ trường nơi này hỗn loạn khiến cho nó hoàn toàn vô hình trên bản đồ, rất khó bị phát hiện.
Nếu như nói có người đến mang Hạ Tiểu Hi đi, chắc có lẽ là...
"Phàm Ân!" Từ Phi Vũ giật mình thốt lên!
"Ngay lập tức phong toả tất cả lối ra!" Từ Phi Vũ ra lệnh cho cấp dưới, đồng thời cũng sai người đem tên Lâu Dụ này giải đi.
Trước khi rời đi, Lâu Dụ tặng cho Từ Phi Vũ một nụ cười nửa miệng khinh thường cười cợt.
Tất cả quản tù nhanh chóng tra tìm được hướng đi của Hạ Tiểu Hi nhờ vào camera.
"Hướng đông bắc, bọn họ đang hướng tới cảng ngầm khu A!"
"Không ổn, theo như tính toàn thì bọn họ đã sắp tới đích đến, tốc độ của bọn họ vậy mà không thua kém xe mô tô!"
Một người kinh ngạc kêu lên.
Từ Phi Vũ giật mình.
Tốc độ không thua kém mô tô!
Rồi trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng bức tường nát vụn cùng cái đầu bể nửa của Phượng Hồng.
An Mộc!!!
Không được, không được phép để An Mộc rời khỏi Thiên Võng!
"Chuẩn bị súng sniper!" Từ Phi Vũ nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì đã một mảnh thanh minh, lạnh lùng ra lệnh.
An Mộc ôm Hạ Tiểu Hi chạy một đường, Lâu Dụ đã tạo cơ hội cho hắn và Hạ Tiểu Hi rời đi như thế này, quả thực không phải đồ ngu đều sẽ phải điên cuồng mà nằm lấy.
Cho dù đã qua nhiều năm rồi, thế nhưng cảnh tượng ngày đó khi mà cha mẹ cùng em gái bị người gi3t chết ngay trước mắt, mỗi khi nhớ lại đều làm An Mộc muốn phát bệnh!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!