Cá Basa
Hạ Tiểu Hi nằm rạp trên sàn nhà, đau đớn toàn thân tựa như bị sâu mọt gặm c ắn, đầu óc vẫn còn ông ông, lồ ng ngực nghẹn nước khó thở.
Cô mệt nhọc bò lê ngồi dậy, trong đầu lại càng lúc càng hỗn loạn, lúc thì nbuw có tiếng cười văng vẳng, lúc lại như có tiếng nhạc rock ầm ĩ.
"Rốt cuộc...! cô ta đã tiêm thứ gì..." Hạ Tiểu Hi cắn môi tới bật máu cho bản thân tỉnh táo lại.
Biết bao nhiêu tra tấn cô đều vượt qua, không thể để bản thân thua cuộc lúc này được!
Cô sẽ không đánh mất bản thân mình.
"La Là La La....! Là La La..."
"Ha ha ha...! Tử Lăng...! lại đây Tử Lăng..."
Không! Tất cả đều là ảo giác!
Hạ Tiểu Hi bịt tai lại, thế nhưng những tiếng cười kia vẫn ám ảnh trong đầu cô.
"Ha ha ha..." Cô không khống chế nổi đột nhiên bật cười, cảm xúc vui vẻ quái dị xuất hiện trong thần kinh của Hạ Tiểu Hi.
LDS bắt đầu hiển lộ ra năng lực của nó.
"Ha ha ha...! không...! tại sao lại cảm thấy...! vui vẻ thế này....! này...! không được...! cười...! ha ha..."
Cô ôm lấy má mình muốn ngăn cản, thế nhưng cơ mặt như bị đông cứng lại không thể ngừng cười được, nước mắt cũng rơi xuống lộp bộp trên má.
"Ha ha...! ha ha ha..."
Phượng Hồng hài lòng nhìn Hạ Tiểu Hi phát điên, dặn dò với hai tên phụ tá chỉ cần mỗi ngày mang theo nước uống và thức ăn đựng trong bát và cốc giấy vào rồi rời đi.
Vật lộn với tên điên này mãi Phượng Hồng cô cũng thấy mệt mỏi rồi, cần phải đi nghỉ ngơi một chút!
An Mộc thẫn thờ đi về khu X -1, ánh mắt nhìn thấy Từ Phi Vũ, ngay lập tức như phát điên xông tới cho hắn một đấm.
Từ Phi Vũ nhìn ánh mắt An Mộc thì từ bỏ đánh lại, mặc kệ hắn giáng những cú đấm nặng nề lên mặt.
"Đánh đủ chưa..." Từ Phi Vũ khàn giọng ngăn lại nắm đấm của An Mộc.
An Mộc càng thêm muốn phát điên tẩn bạn tốt một trận.
"Tôi không làm gì được." An Mộc nghe Từ Phi Vũ bất lực thì thào như vậy.
Đám người kia đã sớm nắm cả Từ gia trong tay, Từ Phi Vũ thân là người nắm quyền nhà tù Thiên Võng, nhưng rốt cuộc cũng không thể đem tính mạng cả gia đình đánh cuộc được.
An Mộc tuyệt vọng gục xuống.
Từ Phi Vũ đứng lên đi về phòng, u ám ngồi trên giường.
Lúc này ở khu X -3 đã tan hoang như một cơn lốc quét qua, Lâu Dụ thẫn thờ ngồi bên cạnh bàn thí nghiệm lộn xộn, ánh mắt lạnh băng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đột ngột một tiếng đinh nhỏ nhoi vang lên hấp dẫn ánh mắt hắn.
Sau khi tỉnh táo lại, Lâu Dụ tìm kiếm trong đống đổ nát moi ra một cái điện thoại đồ chơi.
"Tôi cần sự giúp đỡ của anh
- Phàm Ân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!