Cá Basa
Hạ Tiểu Hi bị nhốt vào một căn phòng với bốn vách tường nàu đen cùng một cái giường đơn độc, Phượng Hồng đi cùng 4 đặc chủng binh đi vào, nửa cười nửa không nhìn cô.
"Xin chào cô Hạ, bây giờ chũng ta có thể chính thức làm việc với nhau rồi." Phượng Hồng ưu nhã vuốt vuốt gấu áo phẳng phiu.
"Tôi xin được phép giới thiệu, tôi tên là Phượng Hồng
- quân hàm Thiếu tướng, được cử tới đây đảm nhiệm chức vụ bác sĩ tâm lý của cô thay cho Phàm Ân bác sĩ." Phượng Hồng dịu dàng ngồi lên chiếc ghế được cấp dưới chuẩn bị sẵn.
Hạ Tiểu Hi co rút vào góc phòng đề phòng nhìn cô ta.
"Cô Hạ không cần nhìn tôi như vậy, được bộ óc siêu việt nhất nhân loại dùng ánh mắt ấy nhìn chằm chằm khiến cho tôi cảm thấy rất phấn khích nha!" Phượng Hồng nhu nhu cười, thế nhưng chuông báo động trong lòng Hạ Tiểu Ho chưa bao giờ ngừng lại.
Nói đoạn, Phượng Hồng ngừng cười, ánh mắt quỷ dị di chuyển xug quanh người ta.
"Cô Hạ, cô không biết bộ óc của cocos giá trị như thế nào với cả nhân loại đâu!" Phượng Hồng ngưỡng mộ chắp hay bàn tay lại.
"Bởi vậy!"
Cô ta mỉm cười.
"Chúng tôi không cho phép bộ não này gây hại cho nhân loại! Sứ mệnh của cô là phải cống hiến hết mình vì con người! Vì nhân loại!"
Phượng Hồng vỗ vỗ tay, ngay lập tức những tên lính đặc chủng bên cạnh cô ta lao tới chế ngự Hạ Tiểu Hi gắt gao.
Một tên lính khác mang ra một chiếc va li tới chỗ Phượng Hồng, cô ta mở ra chiếc va li, mỉm cười dịu dàng nhìn Hạ Tiểu Hi.
"Cô hãy yên tâm, chính phủ sẽ không bao giờ bỏ rơi cô! Chúng tôi sẽ làm hết thảy mọi cách, để bộ não của cô tiếp tục được sử dụng cho nhân loại!"
Dưới tiếng cười đắc ý của Phượng Hồng, chiếc kim tiêm đầy sệt thứ chất lỏng màu xanh lục kinh tởm bị bơm thẳng vào động mạch Hạ Tiểu Hi!
Cô nhắm chặt mắt lại, đau đớn thừa nhận tất thảy.
Bọn họ khôg muốn cô chết, bọn họ là muốn vắt kiệt hết thảy mọi thứ mà cô có, tới khi cô đã hoàn toàn trống rỗng không còn gì có thể lấy được nữa mới có thể bỏ qua cô!
Quả nhiên là nhân tâm như ác quỷ!
Ác quỷ không đáng sợ, con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ!
Tiếng cười man rợ của Phượng Hồng cũng dần biến mất, đầu óc Hạ Tiểu Hi dần trở nên mơ hồ hỗn độn.
Tử Lăng...
Bên trong một góc u ám nhất nhà tù Thiên Võng, một tiếng rít gào vẫn cứ vang vọng mãi.
Những kẻ cầm súng canh giữ bên ngoài căn phòng nọ dường như đã quá quen thuộc, không hề quan tâm tới người bên trong đanh gào thét như thế nào, lẳng lặng đứng bên ngoài hoàn thành nhiệm vụ của mình.
"Ha ha ha..."
Hạ Tiểu Hi một thân hỗn loạn ngồi nép vào góc tường cười ngây ngô, đôi khi thì đột ngột nổi khùng lao tới đập lên cửa sắt.
"Ah..." Cô điên cuồng lắc lắc đầu, rồi lại gật gật, cấu véo tóc tới rối tinh rối mù.
Lúc này thì cửa sắt mở ra, Phượng Hồng mang theo một kim tiêm đi tới.
Sắc mặt cô ta hiện lên sự bất mãn và thiếu kiên nhẫn không thèm che dấu.
"Chết tiệt! Đã một tuần liên tục sử sụng thuốc này rồi mà cô ta vẫn còn chưa chịu thua!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!