Chương 43: (Vô Đề)

Cá Basa

Phàm Ân gật gù gật gù bên cạnh màn hình theo dõi, một con muỗi khẽ hôn lên trán hắn khiến hắn giật mình tỉnh lại, lèo nhèo một tiếng, sau đó theo bản năng nhìn một chút cái màn hình theo dõi của ai kia.

"Ah? Chết moẹ!" Phàm Ân rít lên một tiếng, sau đó bấm một chiếc nút màu đỏ báo động.

Hắn cầm lên bộ đàm liên lạc với tất cả các quản tù.

"Tôi là bác sĩ tâm lí điều trị cho tù nhân số 1310, hiện tại yêu cầu một phân đội vũ trang đầy đủ theo tôi xuất phát tới phòng của bệnh nhân, tình trạng khẩn cấp!" Phàm Ân vã hết cả mồ hôi hột!

Chết chết chết...! Đang yên đang lành lại đột ngột có chuyển biến xấu...

Có phải là do hắn hay không!!!?

Phàm Ân nghĩ tới lọ thuốc ngủ mình đưa cho Hạ Tiểu Hi lại càng thêm bất an.

Chết tiệt hắn vậy mà quên mất, nếu như phạm nhân uống thuốc ngủ sẽ có khả năng bị nhốt trong thế giới nội tâm không thể tự bị đánh thức được, từ đó khiến cho tâm lý bị rối loạn!

Hối hận cũng đã quá muộn, phải tìm cách khống chế được Hạ Tiểu Hi ngay!

Phàm Ân dẫn theo một đội ngũ ập tới phòng bệnh của Hạ Tiểu Hi, sau đó đá bay cửa rã chĩa súng thẳng vào ngừoi đang co quắp trong góc phòng.

Phàm Ân nghe thấy tiếng cười rả rích âm ngoan phát ra từ người nọ, sắc mặt có chút xanh mét.

Hạ Tiểu Hi ngẩng đầu nhìn lên đám người trước cửa, miệng cười quỷ dị, lại liên tục lầm bà lầm bầm, cắn cắn móng tay.

Ánh mắt điên cuồng kia khiến cho Phàm Ân muốn tê dại, hắn nhanh chóng ra lệnh: "Tất cả vào vị trí bắt lấy mục tiêu, sau đó trói lại trên ghế, giải tới phòng y tế giùm tôi."

Mọi người dần dần đi tới tiếp cận cô, Hạ Tiểu Hi vẫn đang còn vừa cười vừa run run, ánh mắt lại gắt gao theo dõi tất cả những kẻ xung quanh.

"Tới!" Đội trưởng phất tay ra lệnh, hai vị quản ngục nhào tới.

"He he..." Hạ Tiểu Hi cong miệng cười, sau đó bàn tay giơ lên, một bên né người qua một bên dùng móng vuốt đâm xuyên đầu một kẻ tấn công.

"Ha ha ha...! ngu ngốc!" Cô cười to, đá bay kẻ xấu số vào một góc!

Vị đội trưởng cố gắng trấn định, cắn răng nói: "Tất cả cùng tiến tới!"

"G rừ!" Hạ Tiểu Hi giơ móng vuốt làm điệu bộ hù doạ, sau đó cười to lao tới một người gần nhất, đang định một vuốt xé xác người nọ, lại đột nhiên bị một người nắm lấy cánh tay kéo lại.

Cô trợn mắt kinh ngạc nhìn Phàm Ân.

Hắn cười cười, trên tay khẽ động, đem toàn bộ chất lỏng trong ống tiêm phun thẳng vào động mạch cổ cô.

Hạ Tiểu Hi nghiến răng chửi thề môt tiếng, sau đó mềm nhũn ngã vào trên người hắn.

"Hộc hộc!" Tên quản tù vừa đi dạo trước mặt diêm vương kia thoát lực ngã xuống, chân run run, nước màu vàng xấu xí chảy ra từ trong đũng qu@n.

Thế nhưng không ai cười nhạo hắn cả, bởi lẽ ngay sau khi tên này chết, nếu cô ta không dừng lại, không chắc được người tiếp theo có phải bản thân hay không.

Phàm Ân ôm Hạ Tiểu Hi đặt lên chiếc ghế chuyên dùng để áp giải phạm nhân vô cùng nguy hiểm, kiểm tra khoá chân khoá tay đầy đủ, sau đó đẩy cô đi về phía phòng khám.

Với tình trạng hiện tại này của cô, hắn cần phải giám sát cô kĩ lưỡng 24/24!

Từ Phi Vũ khi nhận được tin tìm đến thì Hạ Tiểu Hi đã tỉnh dậy khỏi thuốc mê, đang điên cuồng vùng vẫy muốn thoát khỏi trói buộc, ánh mắt sung huyết trừng trừng nhìn Phàm Ân trước mặt.

"Chuyện này là sao!!?" Từ Phi Vũ tức giận nắm áo Phàm Ân hét lên.

"Từ từ hẵng nói nào, đừng động thủ..." Phàm Ân cười trừ, bàn tay lại vững chắc nắm lấy tay Từ Phi Vũ bẻ ra khỏi cổ áo hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!