Chương 39: (Vô Đề)

Cá Basa

Lâu Dụ gõ gõ ngón tay trên bàn, nhìn đồng hồ một chút.

Đã 5 phút rồi, không biết lúc nào thì cô gái nằm trên giường sẽ tỉnh.

Thứ thuốc hắn tiêm cho cô là một loại thuốc đặc chế dùng để k1ch thích tế bào thần kinh, thế nhưng tác dụng thực tế như thế nào thì hắn không rõ lắm.

Chắc sẽ không đến mức khiến Hạ Tiểu Hi phát điên đâu ha ha...

Hơi thở của Hạ Tiểu Hi đột ngột biến đổi, sắc mặt Lâu Dụ có chút âm tình bất định theo dõi cô mở mắt.

Sắc mặt của Hạ Tiểu Hi thực bình tĩnh, bình tĩnh đến như bất thường!

Lâu Dụ mặt mày khó coi tiến tới nắm cằm của cô xoay xoay, ngón tay bách mở đồng tử ra nhìn một hồi, sau đó im lặng thu tay.

"Sao? Bác sĩ Lâu có gì bất mãn à." Hạ Tiểu Hi ưu nhã ngồi dậy, ngả ngớn cười một tiếng với Lâu Dụ.

Lâu Dụ nhìn vào mắt cô nhưng chỉ im lặng không nói gì.

Hạ Tiểu Hi ha ha cười, sau đó cơ thể đột ngột lao tới, một đấm giơ lên.

Lâu Dụ nhanh như cắt nắm lấy tay chế ngự cô, ánh mắt bình tĩnh không có lấy một chút bối rối nào.

Thế nhưng người bình tĩnh cũng không phải chỉ có mỗi mình hắn!

Lâu Dụ nhìn khoé môi hơi cong lên góc 5 độ của Hạ Tiểu Hi, chuông báo động trong lòng rung lên từng đợt.

Ngay sau đó theo bản năng hắn thả tay Hạ Tiểu Hi ra, cúi nhẹ người.

Một tiếng xé gió lao qua, trên đầu Lâu Dụ vài sợi tóc bị xén đứt rơi xuống lả tả.

"Phản xạ rất nhanh." Hạ Tiểu Hi cong môi cười, những chiếc vuốt kim loại đột ngột mọc ra trên tay loé lên ánh sáng trắng.

Nhận được trí nhớ cùng năng lực của nguyên chủ thực sự rất lời nha, không ngờ được một cơ thể nhỏ bé như thế này lại là một cái vũ khí bao di động!

Hạ Tiểu Hi hắc hắc cười, sau đó trừng mắt lao tới chỗ của Lâu Dụ.

Dám giết cô 5 lần, bây giờ tội chết của hắn có thể bỏ, nhưng tội sống khó tha!

Cô li3m li3m môi.

"Ngoan, anh chỉ cần đứng im cho tôi hai phút, sau đó thì mọi chuyện sẽ xí xoá nha!" Cô âm hiểm cười.

Lâu Dụ ngượng ngùng xua xua tay.

"Vô công bất thọ lộc, có gì chúng ta bỏ móng vuốt xuống nói chuyện nhân sinh được không?" Hắn cười khan.

Khi Từ Phi Vũ mang cả một đội quân vũ trang đầy đủ chạy tới thì thấy một cảnh như thế này.

Trong căn phòng âm u đầy các dụng cụ y học và thí nghiệm, hai bóng người vật lộn trên sàn, quần áo rách tươm, các chỗ nhạy cảm chồng lên nhau, chỉ thiếu nước chà sát ra lửa vung đao gươm chém giết "trên giường".

Hắn nhăn mày.

Đông Tử chết tiệt kia dám nói cô gái này gặp nguy hiểm? Rõ ràng là đang trêu hoa ghẹo nguyệt!

Hắn "Hừ" một tiếng hậm hực, lúc này đây hai người kia mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn mấy vị khách không mời mà tới kia.

"Ah, xin chào Từ thủ trưởng." Lâu Dụ không chút hoảng hốt cà lơ phất phơ vẫy vẫy tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!