Chương 36: (Vô Đề)

Cá Basa

Làm xong công việc ủi đồ, tay chân ta đã mệt mỏi rã rời, thật sự là mấy người này đều một chút cũng không quan tâm ta là phụ nữ hay là đàn ông, lượng công việc của tất cả đều ngang hàng nhau.

Cũng đúng thôi nhỉ, bước vào nơi này tất cả đều là tội phạm, ai cũng như ai.

Ta vặn vẹo eo một chút, sau đó men theo hàng lang muốn trở về phòng, thế nhưng vừa mới tới nơi này ngày hôm qua, lại phải đi tới khu nhà lao động cải tạo làm việc, ta quên đường...

Trước mắt là một khu nhà bỏ hoang không người, ta thật sự là bội phục bản thân, đi lạc mà cũng có thể đi lạc tới nơi này.

Biết vậy lúc nãy ta đã ở lại nơi đó chờ đến giờ cơm tối sau đó trở về cùng đoàn người rồi.

Ở cái nơi mà đâu đâu cũng là tội phạm, ta cảm thấy ở bên cạnh mấy anh quản ngục lúc nào cũng lạnh băng là dễ chịu hơn cả!

Nhìn khu nhà bỏ hoang này, ta nuốt nước bọt, cảm thấy đột nhiên trái tim khẽ nảy, muốn tiến vào nơi này...

Ta muốn tìm kiếm thứ gì đó có thể bảo hộ ta.

Dù sao tiến vào nơi này đầy rẫy nguy hiểm, lại tay không tấc sắc, rất bị động.

Ta không sợ chết, nhưng lại cực kỳ không muốn phải chết trong uất ức!

Tiến vào ngôi nhà bỏ hoang, ta mới nhận ra là nơi này có vẻ như đã từng là một khu nhà tù bỏ hoang, đồ vật giống như trải qua một trận hoả hoạn, phủ lên một lớp tro thật dày thật dày.

Ta cẩn thận tỉ mì tìm kiếm, sau đó hạnh phúc tỉ mỉ lau những đồ vật này sạch sẽ.

Một cây kim tiêm nhỏ đã bị bể ống được giấu phía sau một viên gạch vỡ, một ít dây cước mảnh dài tầm 1m, có lẽ là "đồ chơi giấu riêng" của một tù nhân nào đó.

Vốn dĩ đã cảm thấy mỹ mãn, ta đang định rời đi thì ma xui quỷ khiến thế nào nghe được một tiếng bước chân khe khẽ, ta nhăn mặt sau đó dùng tốc độ cực nhanh muốn lao ra cửa, ai mà ngờ được kẻ kia lại có tốc độ quá nhanh.

"Không..." Ta vô thức rên lên một tiếng...

Đau đớn bén nhọn lại nhanh gọn kết thúc.

Ta vậy mà lại văng lên trời, nhìn thấy cả một vạt máu phun vung vẩy lên không trung, rơi xuống mặt đất, ta cũng vừa lúc nhìn thấy cơ thể của mình mềm nhũn ngã xuống, máu rơi như mưa.

À, hoá ra là đầu ta đã lìa khỏi cổ...

Thứ cuối cùng ta nhìn thấy là một cái rìu màu máu đỏ tươi...

Mở mắt tỉnh lại, ta đang đứng trước toà, nghe bản tuyên án 1029 năm tù của mình, sau đó giọng nói lạnh lùng máy móc của hệ thống vang lên, ta trở về khoảnh khắc mà bản thân đang vui mừng với những thứ tìm kiếm được.

Chạy!

Đó là một chữ duy nhất mà ta có thể nghĩ tới lúc này.

Hai chân ta dùng hết sức bình sinh lao xuống cầu thang, lại một tiếng xe gió lao tới, chiếc rìu chặt bay một chiếc tay dựa cầu thang sau lưng ta, lực mạnh tới mức da đầu ta run lên.

Không được dừng lại, phải chạy!!!

Ta lao như bay xuống cầu thang muốn nhanh chóng thoát khỏi tầng lầu này, lại một cơn xé gió rít gào lao tới, chiếc rìu kia đã ghim thẳng vào giữa lưng ta.

"Ahh!!!!" Đau đớn kịch liệt khiến ta ngã xuống, lăn như một con quay xuống dưới cầu thang, chiếc rìu cũng bị đụng tới rớt ra, máu của ta lại bắt đầu vung ra như không cần tiền.

Xương sống đã bị chặt đoạn rồi!

Ta nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi cùng tiếng cười như có như không, cắn răng muốn dùng tay chân cứng ngắc bò ra, lại vô pháp nhúc nhích, máu mất quá nhiều khiến trái tim ta co rút tới khó chịu.

"Tôi cứ tưởng cô có gì đặc biệt..." Giọng nói phiêu hốt vang lên, ta bị tên đó nắm lấy tóc lôi đi xềnh xệch, vết thương sau lưng khiến ta đau tới mức không có khí lực mà hô lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!