Cá Basa
Một nam nhân ăn mặc một bộ đồ an ninh màu đen từ đầu tới chân đi tới, bật lên gậy điện trên tay, hung tàn dí lên đầu kẻ trên ngừoi ta.
"Ah!!!!!!!!" Tên kia bị điện giật lòi cả lòng trắng mắt ngã xuống run lẩy bẩy.
Ta cũng không khá hơn hắn là bao, cả người bị dòng điện chạy quanh, nằm trên ga giường co quắp, tóc xù lên bốc khói.
"Đem tên này đi, xử lí sạch sẽ một chút." Nam nhân ra lệnh, lập tức hai người bước ra túm lấy tên kia rời đi.
Hắn thì bước lại gần ta nắm tóc ta lôi lên, lúc này ta đã bất tỉnh nhân sự rồi.
Hắn xoa lên cánh mũi Hạ Tiểu Hi, sau đó nói: "Vẫn còn sống, may mắn có cài tín hiệu nhận dạng sinh mệnh cho cô ta."
"Trưởng quan ngài không cần quan tâm, có lẽ người chúng ta cần cứu không phải cô ta mà là người đàn ông kia." Một kẻ cười nhạo nói.
"Không loại trừ khả năng cô ta có thể bị giết được, dù sao nữ nhân này mà chết..." Trưởng quan lắc lắc đầu.
"Ngài tổng thống yêu quý luôn tài trợ cho nhà tù của chúng ta cũng đi đời."
...
- Tiểu Hi...
- Tiểu Hi...
- Tiểu Hi...
Ta giật bắn mình tỉnh giấc, thở hổn hển nhìn xung quanh.
Kẻ vừa định giết hiếp ta đã bị bắt đi rồi sao?
Ta còn tưởng mấy tên cảnh quan trong nhà tù này sẽ không thèm quan tâm tới sống chết của tù nhân cơ đấy, không ngờ cuối cùng bọn họ lại cứu ta một mạng.
"Vừa nãy là ai gọi tên ta sao?" Ta xoa xoa trán.
Ta chỉ nhớ được khi những quản tù xông vào phòng ta và chế ngự tên yêu râu xanh kia thôi, hoàn toàn không nhớ được thêm gì khác, có lẽ ta đã bị điện giật đi.
Trên bàn của ta đã được thay vào một bát cơm trắng lẫn lộn với dưa thay vì tảng thịt lợn sống đầy máu kia, ta hoàn toàn không hiểu nổi bọn người trong tù này nghĩ gì nữa.
"Sao rồi, cô ta có hành động gì kì lạ không? Hay để lộ điểm gì đáng ngờ?" Trong một căn phòng treo đầy camera, một quản tù hỏi người theo dõi.
"Không, không có gì đáng ngờ, chỉ ăn cơm tắm rửa sau đó lên giường nằm như bình thường." Người kia trả lời, sau đó ngập ngừng hỏi.
"Trưởng quan, rốt cuộc cô gái này đã phạm tội gì mà phải tiến vào đây?"
Những trường hợp nữ nhân đặc biệt tiến vào nơi này hầu hết đều điên điên khùng khùng, tính cách thất thường, dường như đầu óc bị điên hỏng, thật hiếm thấy một nữ nhân bình thường như Hạ Tiểu Hi.
Ở trong cái nhà tù này, bình thường mới thực sự là bất thường nhất.
Trưởng quan lườm hắn một cái, rồi rút ra một tập hồ sơ trên giá.
"Tội phạm tuyệt mật cấp SSS
- Hạ Tiểu Hi
- Nữ bác học điên."
"Đọc đi là cậu sẽ hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!