Chương 34: Thế Giới Thứ 5 Vượt Ngục!

#Cá Basa

"Bị cáo Hạ Tiểu Hi, sau khi điều tra cùng thẩm định rất nhiều lần, toà quyết định tuyên án 1029 năm tù giam! Lập tức thi hành án ở ngục giam Thiên Võng!"

Ta vừa mới mở mắt đã bị phán ngay một câu toà tuyên án vào mặt, đến cả vì sao mà bị tuyên án tới 1029 năm tù ta cũng chẳng biết đã bị một đám hình cảnh vũ trang tận răng chĩa súng vào người mang đi.

Rốt cuộc thì ta có năng lực gì mà lại nhận được đối đãi như này vậy???

Một tên hình cảnh vạm vỡ chĩa thẳng súng vào đầu ta, giọng ồm ồm ra lệnh: "Ngồi lên ghế!"

Mặc dù hắn rất lạnh lùng sát khí đằng đằng nói vậy, thế nhưng bàn tay cầm súng của hắn lại khẽ run run, giọng nói cũng không che dấu được một tia nan kham sợ hãi.

Tên này có bệnh???

Hay do ta có bệnh???

Ta rất ngoan ngoãn nghe lời ngồi lên chiếc ghế, tay chân nhanh chóng bị khoá chặt, một chiếc bịt mắt màu đen nhanh chóng phủ lên mắt ta, miệng bị banh rộng rồi khoá lại bằng một chiếc khoá hàm.

Chết tiệt! Đây là vi phạm nhân quyền!!!

Quên mất...! Ta bây giờ là tội phạm, đã bị tước đoạt nhân quyền.

Sau đó một vật nhọn đâm vào cổ ta, tiêm vào một chút chất lỏng khiến ta mê man ngủ đi.

Chớp mắt tỉnh giấc, ta đã nằm trên một chiếc giường bằng sắt lạnh băng, ngơ ngác mở mắt.

"Vậy là cuối cùng là mình đang ở tù?" Ta mân mê môi tự hỏi.

Ta đã nhận được thông tin phủ cập của hệ thống.

Đây là một thế giới ở tương lai, khoa học kĩ thuật vượt bậc phát triển, gen người được khoa học khai phá, có thể dễ dàng giúp người tăng lên tuổi thọ tới 500 tuổi.

Thế nhưng tuyên án ta tù 1029 tuổi quả là một quyết định ác độc!!? Không lẽ xác chết ta mục nát rồi bọn họ vẫn sẽ nhốt ta trong này sao!!?

Thực ra thì lí do là bởi hình phạt "tử hình" cùng "tù chung thân" đã bị bãi bỏ sau sự đấu tranh thành công của hiệp hội bảo vệ nhân quyền, thế nhưng đối với những tên tội phạm quá nguy hiểm, người ta sẽ tuyên án với số lượng năm tù ứng với mức độ phạm tội nguy hiểm của bọn chúng.

Tại sao ta lại không có kí ức về những gì nguyên thân đã làm để bị phán định 1029 năm tù???

Ta còn chưa kịp định thần, bên ngoài sau đó trở nên xôn xao, người người ầm ĩ, cánh cửa phòng ta cũng đột ngột được mở, ánh sáng sạch sẽ nhanh chóng lọt vào phòng.

Loa phát thanh của nhà tù sau đó vang lên một bài ca thiếu nhi cùng với giọng nói non nớt của một đứa trẻ.

"Xin chào mọi người, chào mừng đến với nhà tù Thiên Võng.

Hôm nay là thứ 2 ngày đầu tuần, mọi người cảm thấy như thế nào?"

Tiếng trẻ con non nớt cười khúc khích khiến cho ta mao cốt tủng nhiên.

Con mẹ nó ở nhà tù bật nhạc thiếu nhi dùng giọng con nít phát thanh?

Là tên bi3n thái nào nghĩ ra!!?

Ta nghe tiếng đài phát thanh, nhịn xuống cơn âm u trong ngực, đi chậm rãi ra phía ngoài.

Hành lang rộng rãi, có vài người mặc tù phục giống như ta cũng bước ra, sắc mặt thản nhiên có, sợ hãi có, lạnh lùng có, đủ mọi sắc thái.

Tất nhiên sau đó thì mọi ánh mắt đều tập trung vào ta, giống như đục lên người ta mấy cái lỗ.

"Nữ nhân??? Đùa tao à?" Một tên cười rộ lên, trưng ra một hàm răng lởm chởm mà mỗi cái răng đều đục lấy một cái đinh màu đen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!