#Cá Basa
Ta không biết đã qua bao lâu rồi, Cổ Lệ lần đầu tiên mang tới cho ta một trải nghiệm hoàn toàn mới về việc một con người có thể phát điên bằng cách nào.
Hắn rất ít làm đau ta, mà thường sử dụng những ám thị tâm lí để mài món ta.
Lúc đầu hắn mang ta vào một phòng kín rồi ép ta xem những bộ phim đẫm máu, kinh dị, sát nhân.
Nhưng sau khi trầm mặc nhận ra ta không hề bị ảnh hưởng, còn rất thích thú đòi hỏi thêm một li coca cola và một bịch bỏng ngô, thì nhanh chóng dẹp bỏ thí nghiệm này.
Sau vài ngày được thả rông, ta lại bị ném vào một thí nghiệm mới.
Lần này Cổ Lệ muốn thí nghiệm tác động của âm thanh và tần số âm thanh lên tâm lí của con người.
Hắn trước khi thí nghiệm sẽ trình bày rõ ý tưởng và mục tiêu với ta, thành thành thật thật coi ta là một thí nghiệm phẩm mà đối đãi.
Đúng là tên bác sĩ này bệnh không nhẹ.
Ta được mang vào một căn phòng thí nghiệm, bên ngoài là một tấm kính mà Cổ Lệ có thể đứng bên ngoài và quan sát được ta bên trong, nhưng ta lại không được.
Để đảm bảo hai tay chân ta bị cố định trên ghế, Cổ Lệ tự tay mang vào cho ta hai chiếc tai nghe cố định vào tai.
Một lúc sau khi hắn đi ra ngoài, bên tai ta bắt đầu xuất hiện tiếng chim hót.
Mặc dù liên tục tự dặn bản thân phải cẩn thận, ta vẫn bị tiếng chim hót này thu hút, không tự chủ được mà trầm mê vào đó.
Sau đó không biết từ bao giờ tiếng chim biến mất, thay vào đó là tiếng va chạm mạnh mẽ của hai vật kim loại.
Càng lúc tiếng va chạm càng lớn, thần kinh ta cũng không nhịn được bắt đầu căng thẳng theo từng tiếng va chạm.
"Ah...! hộc..
hộc...! đừng..."
Mỗi lần va chạm lông tơ trên người ta đều dựng đứng cả lên, nhịp tim hẫng đi một nhịp, sau khi va chạm kết thúc thì mồ hôi thi nhau tràn ra ướt đẫm áo.
Cứ như vậy lặp lại, tới mức tai ta đã sắp tổn thương vì tiếng động quá lớn, thì âm thanh ngừng lại.
"Ha...! ha...!"
Ta điên cuồng th ở dốc, một giọt nước mắt không nhịn được lăn xuống.
Mặc dù Cổ Lệ sau đó không nói gì, nhưng ta biết hắn đang cao hứng, hắn cho rằng thí nghiệm đã thành công, thành công ảnh hưởng tới tâm lí của ta.
Ta sau đó dễ dàng bị tiếng động mạnh làm cho giật mình, thậm chí có lần hắn vào phòng ta, tiếng mở cửa khiến cho ta ngay lập tức ngất xỉu!
Tuy rằng ta chưa điên, nhưng cũng sắp rồi!
Sau rất nhiều lần thí nghiệm tâm lý, cảm xúc của ta càng lúc càng ít ỏi đến thảm thương, đôi lúc sắc mặt lạnh lẽo đến mức ta không còn nhận ra ta là ai nữa.
Cổ Lệ coi ta như là vật quý báu, người duy nhất đi đến bước thực nghiệm này của hắn, ngoài lúc thí nghiệm lục thân bất nhận, hắn dường như càng lúc càng yêu thích ngắm nhìn ta, ngắm nhìn khuôn mặt mà hắn tước đi từng chút một cảm xúc này.
Ta càng lúc càng dễ mất hồn, thế nhưng cảm xúc càng lúc càng dễ bị kích động.
Đôi lúc ta có thể dễ dàng bị kích động bởi một tiếng động nhẹ, nổi nóng với tất cả mọi thứ xung quanh.
Ta sắp bị tên Cổ Lệ này tra tấn tới cực hạn rồi!
Cổ Lệ đôi lúc sẽ gần gùi ôm lấy ta, hít hà hương tóc, sau đó sẽ điên cuồng cười nói: "Em sớm thôi sẽ trở thành một loại người giống với tôi! Chúng ta sẽ là một, sẽ hiểu nhau hơn bất cứ ai trên đời!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!