Chương 22: (Vô Đề)

Cá Basa

Kể từ ngày đó đến giờ, Hạ Tiểu Hi luôn trong một tình trạng ngẩn ngơ, không ai có thể đánh thức được cô.

Cô thường chỉ ngồi trên ghế, ánh mắt hướng về phía có ánh sáng, sau đó ngẩn người nhìn.

Bác sĩ tâm lí mà Lục Khải Văn cùng Lâm Thành Ngôn mời tới đều không tìm ra được nguyên nhân, chỉ nói đây là triệu chứng của việc bị k1ch thích sốc tâm lí nặng.

Lục Khải Văn mở cửa phòng, nhìn Lâm Thành Ngôn cằm lún phún râu, sắc mặt phờ phạc vẫn còn đang xem mớ video hắn quay lén cảnh Hạ Tiểu Hi xảy ra chuyện.

Tên cảnh sát này vẫn đang miệt mài truy tìm nguyên nhân Hạ Tiểu Hi xảy ra chuyện, đã ba ngày ba đêm nhốt mình ở trong phòng này rồi.

Lâm Thành Ngôn liên tục lấy sách cùng bút ghi chép, sau đó thở phào một tiếng, ngắt video.

"Sao rồi?" Lục Khải Văn đi tới.

Thái độ của bọn họ với nhau đã khá hơn nhiều, Hạ Tiểu Hi xảy ra chuyện, đây không phải lúc để bọn họ đấu đá!

"Là có kẻ cố ý tạo nên." Lâm Thành Ngôn lạnh băng nói.

"Có thể là tên bi3n thái luôn thách thức cảnh sát trong chung cư."

Hắn luôn bảo vệ Hạ Tiểu Hi, thế nhưng ai mà ngờ được phương thức xuống tay của tên kia là thôi miên tâm lý chứ?

Chắc hẳn những nạn nhân kia đều là bị hắn thôi miên tự tử nhảy lầu.

"Tên này hẳn là đã nhằm vào Hạ Tiểu Hi khá lâu, ngay khi có cơ hội liền nhanh chóng hạ thủ..." Lục Khải Văn ngay lập tức hiểu ra.

"Khi xem tất cả đoạn ghi hình tôi nhận ra một điều, Tiểu Hi luôn cầm cái đồng hồ quả lắc kia khi hỗn loạn!" Lâm Thành Ngôn đã bắt đúng trọng tâm.

"Vậy bây giờ nó đâu?" Lục Khải Văn giật mình hỏi.

Lâm Thành Ngôn cũng giật mình, trong đoạn video bọn họ không thấy rõ cái đồng hồ bị Hạ Tiểu Hi vứt đi hay chưa!

Nguy rồi!

Lâm Thành Ngôn cùng Lục Khải Văn biến sắc, lao đi tới bệnh viện mà Hạ Tiểu Hi đang nằm.

Bệnh viện, các y tá cùng bác sĩ đã ngất đi, phòng bệnh đặc biệt không có một ai...

Hạ Tiểu Hi đã sớm rời khỏi bệnh viện, mơ màng đi chân trần trên đường, rất nhiều người nhìn thấy cô kì lạ nhưng không dám giúp đỡ, chỉ có lo lắng theo dõi hoặc tránh xa.

Sau đó Hạ Tiểu Hi trở về chung cư.

Từng bước từng bước, cô đi trên cầu thang phụ, cho tới tầng cao nhất

- tầng thượng.

Ở trên đó, Cổ Lệ đã chờ đợi từ lâu.

Cổ Lệ nhìn cô.

Cô gái này quá mạnh mẽ, ám thị tâm lí mà hắn thường dùng đều không có hiệu quả, chỉ có thể dùng biện pháp mạnh k1ch thích ra nỗi sợ hãi và kí ức sâu thẳm, từ đó đánh nhốt cô vào thế giới nội tâm riêng.

Bàn tay hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dìu cô tiến lên phía trước lan can.

"Tôi rất thích cảm giác này..." Cổ Lệ thì thào.

"Con người không phải luôn cảm thấy bị gò bó sao? Những con người tội nghiệp, luôn phải giãy dụa trong đau đớn, làm một bác sĩ tâm lí, tôi đều cảm thấy không đành lòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!