Chương 21: (Vô Đề)

Cá Basa

Một lần nữa Sở Tần Nghi lại khiến cho ta rất ưng ý, mái tóc được cắt ngắn nhẹ nhàng, uống cúp vào bồng bềnh nhìn rất dễ thương, lại có thể buộc nhẹ phía sau dễ dàng hành động.

"Rất đẹp!" Ta không ngại khen một câu.

Sở Tần Nghi chỉ cười, ánh mắt tiếc nuối đem từng sợi tóc bị cắt ra cho vào hộp.

Sở Tiểu Hồng mặt lạnh đứng phía sau không nói gì.

"Sở Tần Nghi, tôi muốn nhờ anh đi mua dùm tôi một chút đồ được không?"

Đột ngột nghe ta hỏi như thế, Sở Tần Nghi cũng không nói gì, nhận lấu danh sách mua đồ từ tay ta, sau đó trước khi đi ra ngoài thì đánh cho ta một cái ánh mắt đầy thâm ý.

Ánh mắt đó ta hiểu, làm gì cũng được nhưng đừng để chết người...

Sở Tiểu Hồng lại hưng phấn nghĩ, có lẽ cơ hội giải quyết phiền phức này của cô ta sắp đến!!?

Thế nhưng ta đâu đợi cho cô ta vui mừng xong, môt đấm vung ta ngay trước mặt cô ta, máu tươi cùng sụn mũi bay ra văng tung toé.

"Ah!!!!!!" Sở Tiểu Hồng thất thanh kêu ré lên, ôm mũi ngã bệt xuống.

Ta nắm lấy mái tóc hồng dính máu kia lôi đi, kéo vào nhà vệ sinh.

Sở Tiểu Hồng run lên cầm cập nhìn ta như quái vật, run lẩy bẩy hỏi "Tại sao?"

Ha, còn ra vẻ đáng thương vô tội!

Ta không nhịn được lại đạp một đạp lên bụng cô ta.

Lần này không dạy dỗ cho cô ta nhớ đời, chỉ sợ sau này con đàn bà này sẽ tiếp tục mưu mô giết ta lần nữa!

Sở Tiểu Hồng đau tới quằn quại trên nền nhà vệ sinh, nước mắt nước mũi thi nhau tràn ra, ánh mắt lại độc địa oán hận nhìn ta chằm chằm.

"Ah? Còn chưa sợ?" Ta nhướn mày, rút ra con dao phòng thân trên thắt lưng đi tới.

"Không...! không...! không..." Lần này thì cô ta triệt để sợ rồi, run rầm cập lùi sát vào tường phòng vệ sinh.

"Anh của tôi sẽ không tha cho cô! Anh ấy sẽ cứu tôi!"

Ta buồn cười nhìn cô ta, đến cả bộ mặt thật của Sở Tần Nghi cũng nhìn không ra mà dám to miệng nói yêu hắn, không biết nên vui hay nên buồn giùm cô ta đây...

Sở Tần Nghi mang theo bao to bao nhỏ trở về, bình tĩnh lấy ra khăn ướt lau lau vết máu đỏ trên sàn, sau đó cầm chổi quét đi mớ sụn màu trắng đỏ.

Hắn còn tưởng mọi chuyện đã giải quyết xong, ai ngờ bước vào nhà vệ sinh một cái thì kinh ngạc tới tắt tiếng.

"Này này đã dặn là đừng để có án mạng ở tiệm anh cơ mà!"Sở Tần Nghi che mặt lại than thở.

Ta bình tĩnh vứt Sở Tiểu Hồng trên tay xuống, nhẹ nhàng tiếp lấy khăn trên tay Sở Tần Nghi lau lau bàn tay dình đầy máu.

"Cô ta làm chuyện không nên làm." Ta bình tĩnh đáp.

"Tôi muốn cô ta suốt đời này chỉ có thể nằm trên giường bệnh!"

Đáp ứng không giết cô ta chính là nể mặt Sở Tần Nghi rồi!

Sở Tần Nghi cúi xuống lật lên cái mặt đầy máu của Sở Tiểu Hồng.

Ừm vẫn may mắn là còn thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!