Cá Basa
Lâm Thành Ngôn lái xe mang ta về nhà.
Không khí trong xe có chút ngột ngạt, đôi khi hắn nhìn vào phần gáy bị thương được băng bó của ta, sắc mặt lại xanh mét thành màu gan heo.
Ta cũng không biết nói gì hơn, chỉ có thể mặc hắn bực bội.
Đến trước cửa phòng, ta nhìn hắn một mặt áp suất thấp, đành chậc lưỡi một tiếng, túm lấy cổ áo hắn kéo lại.
"Em..." Lâm Thành Ngôn trợn tròn mắt, còn chưa kịp định hình lại đã bị ta đóng sập cửa nhà nhốt lại bên ngoài.
Hắn dùng ngón tay chạm lên môi, hồi tưởng thứ dư vị ngọt ngào kia, sau đó phì cười ngốc ngếch, đi vào căn nhà bên cạnh.
Ta vào phòng thay quần áo một chốc, nghĩ nghĩ nhìn xung quanh.
Giống như có ai đó đã bước vào nhà của ta vậy...
Mặc dù đồ vật không xê xịch nhiều, khoá cửa cũng còn nguyên vẹn.
Không thể là Lâm Thành Ngôn, bởi với tính cách kia của hắn thì sẽ một đạp đá bay cửa chính mà tiến vào.
Sắc mặt ta có chút trầm ngâm, sau đó tắt hết đèn điện, cầm điện thoại lên mở đèn flash.
Sau đó thì ta hết cả hồn ngã ngửa, bị doạ tới tóc gáy dựng đứng cả lên.
Trên góc nhà, phía sau ti vi, trên giường ngủ, trên góc bếp, nơi nơi đều có camera mini, dưới bóng đêm và ánh đèn flash, chúng toả ra thứ ánh sáng li ti màu đỏ.
Rốt cuộc là tên bi3n thái nào đã mò vào nhà của ta!!!!!!
Số camera mini này nhiều tới mức khiến cho ta thở không nổi.
Ta lại dùng đèn flash điện thoại chiếu sáng một hồi, cuối cùng bất lực thu hồi điện thoại, túm chăn ngã xuống dường.
Ngủ trước rồi tính sau vậy, mệt mỏi quá.
Lục Khải Văn mỉm cười nhìn cô gái trên màn hình.
Bên trong căn phòng này là cả trăm chiếc màn hình nhỏ, chiếu từng góc độ trong phòng của Hạ Tiểu Hi, không hề có lấy một góc chết!
Hắn biết cô rất thông minh, nhưng cũng không ngờ cô vừa về tới nhà mà đã phát giác ra hành động của hắn rồi, quả là một thám tử chuyên nghiệp.
Thế nhưng xem cái bộ mặt mặc kệ ngươi muốn làm gì thì làm kia, Lục Khải Văn cảm thấy bản thân chính là bị chọc cười gần chết.
Sao lại dễ thương đến thế này hả trời?
Lục Khải Văn lại hồi tưởng cảnh tượng cô kéo áo tên nam nhân kia rồi chủ động hôn lên môi hắn, mắt hơi nheo lại, sát ý tràn lan.
Sáng sớm ta thức giậy, cựa mình một chút, sau đó mò mẫm tiến vào nhà vệ sinh.
Đang tính cởi qu@n ra giải quyết nhu cầu, đột ngột nhớ ra, tay dừng lại động tác.
Sau đó ta tông cửa mà ra, mặc đồ ngủ ôm bọc quần áo chạy qua nhà Lâm Thành Ngôn.
"Tiểu Hi? Sáng sớm em ăn mặc dụ hoặc như thế này chạy tới nhà tôi làm gì?" Lâm Thành Ngôn giật mình cười hỏi, mái tóc vừa mới ngủ dậy cong vểnh lên trời vô cùng hài hước.
Ta không thèm để ý hắn cợt nhả, ôm quần áo tiến vào nhà vệ sinh thay.
Lâm Thành Ngôn nghiêng đầu , sắc mặt có chút kì quái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!