Tên khốn kiếp kia thậm chí còn bịt mắt của ta lại, khiến cho ta không hề nắm được thời gian.
Không hiểu hắn đã làm gì mà nhà vệ sinh nữ hoàn toàn không có một ai ghé thăm, một tia hi vọng cho ta cũng không hề có.
Liệu có còn cách nào để thoát thân?
Ta đột ngột rùng mình, tại sao ta lại bình tĩnh như thế này?
Có lẽ đã chết đi một lần, ta cũng có chút...! không quá sợ chết nữa.
Ta bị nhốt lại trong căn phòng vệ sinh bỏ trống chật hẹp, không nhìn thấy được bất cứ thứ gì, thời gian giống như bất động, còn tâm trí của ta giống như đã tê liệt rồi.
Có lẽ hắn đã bỏ quên ta ở đây không chừng...! ta tự an ủi bản thân như thế.
Thế nhưng tất nhiên ta chưa bao giờ là một người may mắn.
Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại, ta biết, hắn lại trở về.
Ta run lên từng cơn, cảm giác khủng khoảng bao trùm lấy từng ngõ ngách trog cơ thể ta.
Ta nghe được tiếng cười khẽ, tên bi3n thái này lại cười nhạo ta!
Dây thừng trên người được tháo ra, ta đau đớn bị hắn nắm tóc kéo xềnh xệch ra ngoài, tay và chân bị băng dính cố định chặt chẽ, mắt thì bị hắn dùng cavat che lại, hoàn toàn như một người mù tàn tật.
Nghe tiếng bước chân của hắn cùng xúc cảm lạnh lẽo truyền về ở ngón tay, ta biết hắn đang lôi ta trên hành lang lớp học.
Hẳn là trời đã tối và trường học khôg còn ai nữa rồi mới để đồ bi3n thái này tác oai tác quái trên hành lang học đường!
Đau đớn bén nhọn từ trên da đầu khiến ta run rẩy, thế nhưng miệng bị băng dính che đi, ta thậm chí còn không có quyền lên tiếng kêu đau.
Hoang mang bị nam nhân lôi kéo một lúc, ta mới nhận ra hắn đã mang ta ra bên ngoài, chỉ là không rõ đây là nơi nào.
Ta ngửi được mùi nguy hiểm càng lúc càng đến gần, cơ bắp không khắc chế được co rút từng chập.
Ta sống còn chưa đủ a...! cả hai đời cộng lại thời gian sống của ta còn chưa đủ 25 năm...
Ta còn muốn sống...
Thế nhưng nam nhân lại cười khẽ thêm một lần nữa, triệt để khiến lông tơ trên người ta dựng đứng hết cả lên.
Đột ngột bàn tay lạnh lẽo bóp chặt lấy cổ của ta! Ta cố gắng giãy giụa thế nhưng chỉ là phí công, không khí càng lúc càng ít, ý thức ta dần mờ đi.
Thế nhưng dường như hắn cảm thấy kiểu chết này quá nhẹ nhàng, nhăn mi thả lỏng tay ra, ta lăn sang một bên ra sức hít hà, nước mắt nước mũi xấu xí thi nhau tràn ra.
Ta lại bị lôi cổ đi, lúc này, ta nghe được tiếng nước róc rách.
A a...! không phải là hắn mang ta đến hồ bơi của trường đi...
Thắt lưng đau đớn nhói lên, tên khốn nạn dùng chân đá ta xuống cái hồ bơi sâu 2 mét với tay chân bị băng dính dán chặt.
Nước nhanh chóng tràn vào phổi, cảm giác nghẹt thở kh ủng bố ta đến hỏng mất, ta hoàn toàn bị chìm xuống đáy hồ bơi, chỉ vài giây ngắn ngủi, ta đã bị nước siết cho gần chết.
Chỉ là khi ta nhìn thấy tử thần đang vươn tay nắm lấy chiếc cằm cinh đẹp của ta mà cưng nựng, đột ngột ta lại bị một vòng tay kéo lên khỏi đáy hồ, băng keo trên miệng được thả ra, ta điên cuồng há miệng ra hít thở, mặc cho sặc nước điên cuồng trào ra từ phổi đến miệng và mũi.
"Hah...! ah...! ah..." Ta thậm chí còn không có nổi sức lực để suy nghĩ đến việc kêu cứu, chỉ mải hít thở luồng không khí quý báu.
Nam nhân ôm ta vào lòng vậy ma lại cười khẽ, đột ngột hôn lên đôi môi tím tái lạnh ngắt của ta.
Đồ khốn nạn biến đi để ta thở!!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!