Cá Basa
Tối đến, ta lại mò theo lối cũ đi dạo trong trường, lần này ta kiểm tra kĩ phòng kho bếp một lần nữa, chiếc dao và thớt đã biến mất, có lẽ đã có ai đó dọn dẹp rồi.
"Haizz...! tại sao đầu mối lại không thấy nổi ánh sáng thế này..." Ta tựa trên cửa sổ r3n rỉ.
Lục lọi trong túi áo một chút, ta mở bức ảnh của Kim Na ra xem.
Bức tranh khiến ta cảm giác kì quái nhất vẫn là bức tranh khu vườn này, giống như một thông điệp mà Kim Na muốn nói gì đó vậy.
Ta nhìn bức tượng và khu vườn, sau đó giật mình nhìn thấy một vết x nho nhỏ màu đỏ nằm phía dưới bức tượng, giống như Kim Na muốn đánh đâu nơi đó vậy!
Chẳng lẽ đúng thật là thông điệp của Kim Na? Cô bé đã tìm thấy điều gì?
Ta quay lại phòng 1-1, mở lại thùng đồ của Kim Na tìm kiếm một hồi, sau đó ở phía dưới sâu nhất tìm được một cuốn sổ nhỏ.
Là nhật ký của Kim Na!
Ta may mắn thở phào một tiếng.
"Ta lại nhìn thấy nữa, vết máu đỏ tươi ở vườn hoa phía sau trường.
Cứ mỗi ngày ta ở lại phía sau vườn chăm sóc hoa, ta lại nhìn thấy một vết máu như thế."
"Những khóm hoa ở khu vực đó cứ chết dần, ta hoàn toàn không hiểu, ta đã chăm bón chúng rất kĩ lưỡng rồi cơ mà!"
"Hôm nay ta nhìn thấy một chiếc móng tay người phía dưới đất, khiến cho ta hoảng hốt khóc ré lên một trận.
Sau đó ta đã ngay lập tức vẽ lại bức tranh này, đánh dấu lại nới ta tìm thấy chiếc móng tay kia."
"Ngày hôm nay ta quyết định ở lại trường học tìm hiểu nguyên nhân.
Ta hi vọng ta sẽ không tìm thấy thứ gì đáng sợ như cái móng tay kia nữa, nhưng ta rất thích vườn hoa, ta phải bảo vệ nó!"
Càng đọc sau lưng ta càng thêm lạnh buốt.
Ta run run đặt cuốn sổ xuống, bước ra cửa sổ lớp học mở tung ra.
Đúng vậy, khu vườn của trường học, từ cánh cửa sổ này nhìn ra sẽ thấy một bức tượng màu trắng.
Cho dù Kim Na vẽ rất mơ hồ, thế nhưng đã thể hiện được nội dung mà cô bé muốn nói tới.
Ta nhìn bức tranh trong điện thoại, cắn cắn môi, ánh mắt ngay sau đó kiên định đứng lên.
Cũng lúc đó ở sở cảnh sát, Lâm Thành Ngôn nhận được bản báo cáo vào trong tay, sau khi nhìn thấy thì rùng mình trợn mắt.
"Hạ Tiểu Hi!!!"
"Vầy là sao? Tại sao lại có chuyện khủng khiếp như thế này trong một trường mẫu giáo!!?" Nhìn bản khám nghiệm DNA mà Lâm Thành Ngôn cảm thấy vô cùng lo lắng.
Hắn biết Hạ Tiểu Hi là người được giao nhiệm vụ điều tra vụ án mất tích của Kim Na, và cô đang thâm nhập vào trường mầm non kia để tìm manh mối.
Tuy nhiên bây giờ quá mức nguy hiểm rồi.
"Ngay lập tức phải bảo cô ấy từ bỏ vụ án này mới được!" Lâm Thành Ngôn khoác thêm một chiếc áo khoác, lái xe về chung cư.
Thế nhưng hắn nào biết, cô đâu đã trở về...
"Là nơi này..." Ta dùng chiếc điện thoại soi sáng tìm kiếm , sau đó tìm được chỗ chính xác mà Kim Na đánh dấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!