Cá Basa
Sở Tần Nghi vuốt v e lọn tóc nhỏ xinh trên đầu ta, say mê cười hỏi "Sao rồi, vừa lòng không, quý cô của tôi?"
Những lọn tóc xoăn nhẹ nhàng xinh đẹp rủ trên vai, ta rất hài lòng gật đầu nói.
"Anh rất có tài, khiến cho tôi giống như thay đổi thành một người khác vậy."
Hắn mỉm cười, lưu luyến không rời chạm nhẹ vào tóc ta.
"Nếu rảnh rỗi thì em hãy qua nơi này, tôi sẽ giúp em chăm sóc mái tóc, tôi thích nó."
"Vậy sao? Vậy thì quá làm phiền anh đi..." Ta ngại ngùng lắc lắc đầu nói.
"Coi như là cho tôi một ân huệ đi?" Sở Tần Nghi thở dài.
Hắn đã nói như vậy ta cũng không tiện làm gì thêm, buồn bực đem số di động cho hắn.
Nếu không phải ánh mắt của hắn rất chân thành, ta đã sớm nghi ngờ động cơ của hắn rồi...
Chỉ là sau khi ta rời đi, Sở Tần Nghi lặng lẽ đem số vụn tóc bị cắt đi nâng niu bỏ vào trong một chiếc hộp, nhặt từng sợi một một cách vô cùng chăm chú.
"Agh...! thật sự là quá đã mà >.
Bởi vì cuộc sống ép buộc mà ta đã có thể cắm cơm chiên trứng ăn, đôi khi còn có thể ngẫu hứng luộc ít rau cho bữa ăn thêm phong phú.
Không có bi3n thái thật sự là quá tốt mà...
Dưới ánh trăng nhè nhẹ cùng cơn gió mùa thu mơn man qua da mặt, ta nở một nụ cười chân thành tới tận đáy lòng.
"Bịch." Một tiếng thảng thốt.
Ta có chút mộng nhìn xung quanh, sau đó nhìn xuống dưới lầu.
Máu tươi...! lại là màu đỏ buồn nôn kia.
Người phía dưới có mái tóc đen dài dường như là phụ nữ, cơ thể vặn vẹo còn có chút co giật nằm giữa vũng máu, rơi xuống từ trên toà chung cư cao thế này...! chậc chậc...
Ta thầm nghĩ, hết Kim Na rồi lại nhảy lầu, sao ta lại bận rộn đến thế này cơ chứ!!!
Theo bản năng ta nhìn lên đồng hồ một chút, 9 giờ 52 phút.
"Ah!!!!!!" Tiếng thét vang lên ở phía dưới, có lẽ có người đã phát hiện ra cô gái.
Chốc lát sau đã có tiếng còi réo cảnh sát vang lên.
Sở cảnh sát gần nhất cách nơi này chỉ 5 phút đi bộ, và bọn họ kéo tới 3 chiếc ô tô tới nơi này =.=
Ta đứng trên ban công nhìn xuống một chút, đang tính quay người vào nhà thì nghe được một tiếng huýt sáo.
"Haizz..." Nam nhân kia đã bắt được ta rồi.
"Lâm Thành Ngôn, đã 10 giờ đêm rồi, anh tha cho tôi về nhà đi." Ta trợn mắt nhìn vị đội trưởng đội cảnh sát trước mặt, thế nhưng hắn lại tủm tỉm cười nhìn ta.
"Đổi kiểu tóc sao? Nhìn thật sự rất mới lạ." Lâm Thành Ngôn không mấy quan tâm tới câu phàn nàn của ta, bàn tay khẽ trêu chọc lọn tóc cong vểnh.
"Vậy là em nhận vụ "Kim Na" sao?" Lâm Thành Ngôn đột nhiên hỏi ta.
"Ừ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!