Chương 15: Kết Thúc Thế Giới Thứ 2 Cạm Bẫy Hào Môn

Cá Basa

Hạ Tấn Hưng yên tĩnh ngồi bên trong phòng khách, ngắm nhìn nội thất xung quanh.

Đây là nơi cả đời ông ta mơ ước được sở hữu, được chân chính nắm lấy, cùng với quyền lực và tài sản vô hạn.

Thế nhưng đấu tranh cả đời người, lại cuối cùng thuỷ chung trắng tay.

Chỉ trách mình không bằng người...

Ngày hôm đó bị hạ dược, rồi điên cuồng xâm phạm con gái của mình, Hạ Tấn Hưng đã biết trước kết quả này, lại vô lực cữu vãn.

Bọn hắn nắm được hết thảy, ông thua, không oan...

"Anh Hạ, anh muốn gì mà lại tới nơi này." Hạ Tử Lăng ngồi trên chiếc ghế cao quý nhất, ánh mắt hướng tới Hạ Tấn Hưng.

Hạ Tấn Hưng giận run trong lòng.

Hắn thua bởi kẻ này, một kẻ không mang huyết thống Hạ gia lại dễ dàng được nắm quyền cả một gia tộc to lớn như vậy!

Anh cả, tại sao đến cuối cùng tôi vẫn thua anh!!? Có lẽ quyết định đúng đắn nhất đời anh chính là mang đứa bé trai này về nhà, để nó cuối cùng báo thù tôi dùm anh!

Hạ Tử Lăng xoa xoa tay vịn của ghế, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của kẻ thất bại này.

"Tôi..."

Hạ Tấn Hưng quỳ xuống.

"Tôi biết là cậu muốn diệt trừ tôi, diệt trừ Hạ gia, thế nhưng xin hãy cho Hạ Mộc một con đường sống.

Nó chỉ mới 16 tuổi...! Cậu khiến nó thân bại danh liệt, không còn mặt mũi gặp người như vậy là đã đủ lắm rồi!"

Liên tục nhiều ngày, những bức hình Hạ Mộc mặc quần áo phản cảm đi chơi bar cùng đàn ông bị tung lên mạng, chỉ có càng ngày càng ác liệt.

Hạ Tấn Hưng hiểu rõ con gái của mình là loại đức hạnh gì, sớm thôi có lẽ sẽ sớm có một chùm ảnh Hạ Mộc lăn giường cùng cả tá đàn ông!

Hạ Tử Lăng khinh khỉnh ngồi nghe Hạ Tấn Hưng kể lể ăn năn, đầu óc thì đã sớm lên chín tầng mây...

Không biết Tiểu Hi đã ăn sáng chưa nữa, tối qua ngắm con bé ngủ suốt đêm mà hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, chỉ muốn quay về phòng ngắm những bức tranh hắn đã vẽ thôi.

Ah ah, người thật đang ở đây thì tại sao phải ngắm tranh, lát nữa phải đem Tiểu Hi vào vườn hoa mới được.

Xem ông già này lải nhải mới nhớ, Tiểu Hi của mình thật sự là rất tài giỏi a, Hạ Mộc hoàn toàn chính là bị con bé đùa giỡn trong lòng bàn tay, tội nghiệp giãy chết.

Thật sự không biết Hạ Mộc tại sao lại đắc tội con bé nữa...

Hạ Tấn Hưng nuốt cơn hận vào lồ ng ngực, cố gắng thuyết phục Hạ Tử Lăng giơ cao đánh khẽ, lại mảy may không biết người dồn hắn vào chân tường chính là đứa cháu gái bình hoa mà hắn luôn khịt mũi coi thường kia.

Hắn cơ bản là cầu xin sai người rồi -.-

"Thật ra thì chú à, chú không cần phải cầu xin chú Hạ của cháu, người chú nên cầu xin là cháu mới phải." Ta lúc này mới khoan thai tiến vào, ưu nhã liếc Hạ Tấn Hưng thê thảm quỳ dưới đất.

Hạ Tấn Hưng kinh ngạc nhìn ta, rồi ngay lập tức máu dồn lên não, lắp bắp run run chỉ tay kêu lên.

"Cô...! cô...."

Ta ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Hạ Tử Lăng, giống như xem xiếc nhìn Hạ Tấn Hưng giãy giụa phía dưới.

"Tại sao cô có thể độc ác như thế!!? Hạ Mộc là em họ của cô!" Hạ Tấn Hưng tức giận lên án.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!