Cá Basa
Ta nhe lưỡi ra trước gương, xác minh nó vẫn còn nguyên vẹn mới chẹp miệng một tiếng.
Quả nhiên làm nhiều thành quen, ta đã có thể dễ dàng tự kết liễu bản thân một cách dễ dàng rồi.
Nghe tiếng gợi ý của Hệ thống, ta nghĩ nghĩ một chút, chọn quay lại thời gian ăn cùng Hạ Tử Lăng.
Ta đã sớm suy nghĩ kĩ rồi, không nên đánh rắn động cỏ, khiến cho bọn họ chó cùng rứt giậu cắn ngược lại chúng ta.
Với loại người này phải chậm rãi chặt đứt vây cánh của bọn chúng, mắt ta ám trầm...
Thật sự là có chút hài hước, thôi thì ta sẽ cùng đám người kia đánh cờ vậy.
Mà ta có thể vô hạn làm lại, còn bọn họ chỉ cần thua một lần sẽ mãi mãi là kẻ thua cuộc, ta còn có thể thua sao?
Khung cảnh xung quanh chuyển động, lần này ta im lặng nghe Hạ Tử Lăng nói về cái chết của cha mẹ, lòng bình ổn không loạn nhịp, chỉ có khe khẽ thở dài, tiếc cho Hạ cha cả đời tung hoành ngang dọc, lại đặt niềm tin vào nhầm người.
Tên thư ký kia, ta nhất định phải tìm cách khiến cho kẻ phản bội sống không bằng chết.
Ta nói với Hạ Tử Lăng: "Chú, con muốn có trên tay một đội ngũ."
Ánh mắt Hạ Tử Lăng loé lên, cũng không hỏi ta muốn để làm gì, không chút do dự nói "Được."
Ta vẫn tiếp tục giữ nguyên cuộc sống làm một bình hoa di động của ta, chỉ là từ ngày đó mọi thứ đã có chút thay đổi, Hạ Tử Lăng ngày nào cũng trở về nhà nghỉ ngơi, không còn biệt tăm biệt tích mấy tháng trời như trước nữa.
Đội ngũ mà hắn đưa cho ta có rất nhiều người tài, ta đều tiếp nhận hết, bắt đầu kế hoạch của mình.
Ngày rảnh rỗi ta thức giấc, sau đó tìm một vài quyển sách hay, dọn tới vườn hoa của Hạ Tử Lăng một bộ bàn ghế rồi dành thời gian gần như cả ngày trời ở đó.
Cảm giác giống như rũ bỏ hết thảy phiền muộn, trở về cuộc sống không biết xấu hổ trước kia với Hạ Tử Lăng.
Chỉ là người đã thay đổi.
Ông chú Hạ Tử Lăng luôn về đúng giờ tan sở, trở về thường phân phó người hầu làm cơm, sau đó cũng tìm một cuốn sách tới ngồi đối diện ta.
Nói là hắn đọc sách không bằng nói là nhìn ta đi.
Hắn ỷ rằng một cuốn sách che đậy thì ta sẽ không biết ánh mắt nóng rực kia của hắn luôn tìm cách m ơn trớn trên cơ thể ta, nóng rực như ánh lửa vậy.
Rồi một hôm khi ta rời mắt khỏi cuốn sách, ta nhìn thấy Hạ Tử Lăng đã dọn ra một khung vẽ, tỉ mẩn tô vẽ.
Cảm xúc quen thuộc ùa tới khiến ta có chút mê man, rồi lại có chút buồn cười.
Ta mặc kệ Hạ Tử Lăng, tiếp tục cuốn sách trên tay.
Từ ngày đó Hạ Tử Lăng giống như đã biết thái độ không mấy để ý của ta với việc hắn luôn nhìn ta chăm chú bèn không thèm che dấu, quang minh chính đại đem cả một bộ đồ hoạ cụ vào vườn hoa, vẽ ta ở mọi góc độ.
Có một lần đi ngang qua căn phòng mở cửa của hắn, ta nhìn một căn phòng treo đầy tranh của ta, lại còn càng ngày càng có xu hướng nhiều thêm, chỉ có thể bất lực ai oán một tiếng.
Hoá ra chú là hoạ si a...!(si mê hội hoạ)
Chỉ là không biết là si mê vẽ tranh, hay là si mê cô gái bên trong tranh vẽ...
Ta nhếch môi cười khẽ.
Cuộc sống làm bình hoa không biết xấu hổ của ta cứ thế mà tiếp diễn, giống như Hạ Mộc chưa bao giờ tồn tại trong kí ức của ta.
Ta cũng không hề đề cập tới việc muốn ra ngoài, Hạ Tử Lăng đối với chuyện này càng thêm hài lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!