Chương 12: (Vô Đề)

Cá Basa

"Ta điều tra ra được, cha mẹ con ngồi trên một chiếc máy bay đã bị rút bớt đi gần hết nhiên liệu, thậm chí còn bị chỉnh lệch đường bay đi để bảm bảo mưu sát thành công." Hạ Tử Lăng cho một miếng thịt vào miệng, nghiền nát nó.

Hai người giống như cha mẹ hắn, vậy mà lại bị mưu sát chết!

Sau đó thân thích họ hàng họ Hạ nháo nhào lên đòi phân chia tài sản, di chúc của cha Hạ được công bố, tất cả tài sản được phân cho Hạ Tử Lăng, với yêu cầu đảm bảo là cuộc sống vô nghĩ vô lo an toàn tuyệt đối cho Hạ Tiểu Hi, nếu Hạ Tiểu Hi xảy ra chuyện thì mọi tài sản sẽ bị mang đi làm phúc lợi xã hội.

Thật ra đây chính là một quyết định vô cùng đúng đắn, để cái bình hoa Hạ Tiểu Hi nắm quyền gia tộc và công ty, sớm muộn gì cũng sẽ bị đám họ hàng như sói đói kia ăn sạch.

"Con không cần lo lắng, ta sẽ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho con, đó là điều mà cha mẹ của con luôn nhờ ta." Dường như sợ Hạ Tiểu Hi sẽ lo lắng hắn muốn làm hại cô, Hạ Tử Lăng nói.

Ta cũng đâu lo lắng gì, nếu Hạ Tử Lăng muốn giết cháu gái thì đã sớm giết, đâu có cần phải đợi đến bây giờ.

Đâu đó trong lòng ta cũng như muốn nói, tin tưởng hắn, ngừoi đàn ông này sẽ không làm hại ta.

"Chú à." Ta mở miệng gọi.

"Con muốn ra ngoài."

"Không được!" Cho dù bản thân sững sờ vì lời gọi ngọt ngào, Hạ Tử Lăng ngay tức khắc lắc đầu.

"Tại sao?" Ta dùng ánh mắt vô cùng vô tội nhìn hắn.

Hạ Tử Lăng cảm giác mình sắp chìm chết trong sự ngọt ngào này rồi.

Chết tiệt tại sao đột nhiên trở về nhà, cháu gái lại đáng yêu x10 lần???

Trước kia cái khí chất nhạt nhẽo còn khiến hắn chẳng nhớ nổi ngũ quan của Hạ Tiểu Hi, thực sự quái đản!

"Kẻ hại bố mẹ con vẫn chưa bị lộ, con đang muốn thách thức bọn chúng phải không!?" Hạ Tử Lăng đanh mặt gầm gừ.

Ta bĩu môi, bày ra vẻ mặt vô tội nhất, ánh mắt mở to long lanh.

"Chú...! Nhưng chú sẽ bảo vệ con mà đúng không..."

"Rắc!" Chén rượu trên tay Hạ Tử Lăng bị bóp nát, quản gia vội vàng chạy tới dọn dẹp.

Ta cười thầm trong lòng.

"Chú à...! Con ở nhà đến sắp bệnh rồi..."

Hạ Tử Lăng ánh mắt càng thêm băng lãnh, cố gắng che dấu cái nụ cười méo xẹo trên mặt.

Biệt nữu!

Đây là lần đầu tiên ta có cảm giác hưng phấn như thế này, chỉ muốn tiếp tục trêu đùa ông chú này hoài thôi.

"Khụ." Hạ Tử Lăng ho khan một tiếng, ỡ ờm "Ừm..." một tiếng, rồi sau đó nhanh chóng đanh thép nói.

"Nhưng con muốn đi đâu đều phải gọi điện thông báo cho ta! Còn nữa, không được phép từ chối mang theo vệ sĩ...! không được đi những nơi hỗn loạn..."

Nhìn Hạ Tử Lăng đột nhiên trở thành bà mẹ cằn nhằn, ta nhịn không nổi nữa cười phụt một tiếng, khuôn mặt kia lại càng thêm quẫn bách.

"Được rồi chú, con sẽ không chạy đi đâu cả, sẽ luôn ở trong tầm nhìn của chú mà." Ta lấy lòng cười nói.

"Tốt." Hạ Tử Lăng gật đầu.

Khoảnh cách giữa hai chú cháu giường như đã bị xoá sạch bách, Hạ Tử Lăng quên hắn đã từng chán ghét Hạ Tiểu Hi như thế nào, còn Hạ Tiểu Hi thì hoàn toàn dung nhập vào thế giới này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!