Chương 10: Kết Thúc Thế Giới Thứ Nhất Trường Cấp 3 Hắc Ám

Cá Basa

Sau bao ngày chờ đợi ta cũng đã được ra viện, mẹ vội vàng lái xe tới đón ta, hộ tống ta trở về tận nhà.

Tống Thanh Minh sau khi nhìn bệnh án cũng không ngăn cản ta nữa, chỉ nói ta về nhà phải cẩn thận, hắn sẽ phái người theo sau bảo vệ.

Mẹ ta có vẻ khá là thích Tống Thanh Minh, liên tục mời hắn ở lại dùng cơm cùng, chỉ là cuối cùng hắn chỉ tiếc nuối lắc đầu rời đi.

Ta trở lại trường học sau một quãng thời gian dài vắng mặt, dường như ta đi học hay không đều không ảnh hưởng đến người khác, Tống Như lúc này đã hoàn toàn tham gia nhóm người bơ đẹp ta, càng tốt, thế giới yên tĩnh.

Ta ngồi bên cạnh Tống Thanh Minh luôn trong tình trạng thiếu ngủ, nhìn thầy giáo Sinh học mới giảng bài, ánh mắt lại thuỷ chung luôn mơ hồ hướng về phía sân bóng rổ.

Sân bóng rổ vẫn nhộn nhịp như vậy, chỉ là bóng người toả sáng cường liệt như ánh mặt trời kia đã không còn ở đây.

Ta có chút nghĩ ngợi, dường như Trầm Hiên trở nên như vậy, tất cả lại cũng là do ta tạo nên.

Rốt cuộc sự tồn tại của ta có ý nghĩa gì đây, khi mà ta còn sống nghĩa là sẽ có rất nhiều người chịu tổn thương vì ta.

Tống Thanh Minh ngồi bên cạnh nhận ra cô đang có những suy nghĩ tiêu cực, ánh mắt đánh về phía sân bóng rổ, im lặng một lúc thì mở miệng nói:

"Muốn đến thăm hắn không?"

"Ah?" Ta giật mình nhìn Tống Thanh Minh.

"Chú của hắn có chút thế lực, nhưng tôi có thể thử đưa cậu tới đó." Tống Thanh Minh nhún vai.

Ta nhìn hắn, sau đó chỉ có thể mỉm cười: "Cảm ơn cậu Tống Thanh Minh."

Có thể gặp được Tống Thanh Minh ở thế giới này, âu cũng là may mắn của cô.

"Thật ra..." Tống Thanh Minh chậm rãi mở miệng, ánh mắt lại có chút sắc bén lạnh lùng.

"La Vi Vũ tự mình đầu thú với cảnh sát."

Câu nói này của Tống Thanh Minh khiến ta ngơ ngẩn, đánh rơi cả cây bút trên tay.

"Hắn hành động luôn không chút kín kẽ, không ai có thể bắt được đuôi hắn thậm chí là nghi ngờ hắn, hắn nguỵ trang vô cùng hoàn mỹ." Tống Thanh Minh nhàn nhạt nói.

Cậu cũng có chút bội phục người này, có thể thực hiện tội ác cả mấy năm trời mà không hề để lộ ra một chút dấu vết nào với cảnh sát, cũng là một thiên tài sát nhân thực sự.

Người ta nói thiên tài cùng bi3n thái chỉ cách nhau một sợi chỉ, thực ra cũng không đúng, mà ngay từ đầu, thiên tài đã là không bình thường rồi, còn việc hắn có trở thành kẻ sát nhân hay không, còn tuỳ thuộc vào sự việc xung quanh hắn.

Lam Thành nghiễm nhiên là chứng minh nặng nề nhất.

Cha mẹ của hắn đối xử hắn như vật thí nghiệm, cho nên hắn cũng đối xử với bọn họ, với cả thế giới như là một vật thí nghiệm thực thụ.

Tống Thanh Minh đưa ra một đoạn video, ta nhận ra, là video ngày đầu tiên ta bị La Vi Vũ nhốt vào lồng kính.

Hắn quay lại điệu nhảy của bọn ta, bọn ta cùng nhau nắm tay khiêu vũ, lúc đó ta đã sợ đến không rõ thần chí, mặc hắn nắm lấy cơ thể mà xoay vòng, thế nhưng trên mặt hắn lại thuỷ chung treo một nụ cười nhàn nhạt.

Trên mặt lành lạnh, nước mắt ta đã rơi từ bao giờ.

Ta nhận ra, hắn lúc này chỉ đơn giản là hạnh phúc thực sự, hắn hạnh phúc vì được nắm tay ta khiêu vũ dưới bản nhạc giao hưởng này, chỉ đơn giản là vậy thôi đã khiến kẻ sát nhân này cảm thấy hạnh phúc.

Tại sao ngươi lại yêu một cách ngu ngốc như vậy chứ La Vi Vũ, hoàn toàn không xứng với cái bộ óc thiên tài kia chút nào.

Ta cười chua xót.

Tống Thanh Minh đem đoạn video tắt đi, im lặng nhìn ta rơi lệ, cũng không nói gì thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!