Chương 90: NGOẠI TRUYỆN: ABO (8) - HẾT

Thời tiết mùa hè luôn thay đổi thất thường, lúc thì nắng gắt chói chang, lúc thì mưa như trút nước.

Lúc này, bầu trời bên ngoài đen kịt một mảnh, hạt mưa nặng trĩu rơi lộp bộp bên khung cửa sổ.

Tô Thầm gối đầu trên đùi Tiết Phùng Châu, ngủ một giấc thật say. Những ngón tay của Tiết Phùng Châu khẽ chạm vào hàng mi dài của cậu.

Triều Triều của hắn, thật sự thích hắn sao? Không phải vì thương hại hay thỏa hiệp đúng không? Em ấy thực sự có cảm xúc giống như hắn sao?

Ngón tay hắn lướt nhẹ từ hàng mi dài xuống sống mũi thanh tú của Tô Thầm, rồi chạm đến đôi môi. Dáng môi của Tô Thầm rất đẹp, hệt như một cánh hoa, rất hoàn hảo để hôn, và tất nhiên cũng rất ngọt ngào.

Ngón tay Tiết Phùng Châu khẽ giật, liên tục v**t v* môi Tô Thầm cho đến khi chúng đỏ ửng, đôi mắt càng lúc càng tối sầm.

Tô Thầm khẽ nhíu mày, mi mắt rung động và chầm chậm mở ra. Cậu nhìn Tiết Phùng Châu với đôi mắt hẵng còn mơ màng: "Anh đang làm gì thế?"

"..."

- Tiết Phùng Châu đáp: "Không có gì."

"Vậy sao lại đánh thức em?"

- Tô Thầm dụi mắt ngồi dậy, có chút bất mãn: "Em chỉ muốn ngủ một lát thôi mà."

Tiết Phùng Châu vẫn giữ bình tĩnh: "Em sắp vào đại học rồi, anh không thể gặp em mọi lúc được nữa, nên anh muốn chạm vào em nhiều hơn."

Tô Thầm: "... Em không trọ trong ký túc xá, nên sẽ không khác hồi cấp ba đâu mà."

"Bảo bối, em đừng thân thiết với người khác quá nhé?"

- Tiết Phùng Châu lại bắt đầu lo lắng: "Đừng đi ra ngoài một mình với người khác, cũng đừng —"

Tô Thầm bịt miệng Tiết Phùng Châu lại: "Đừng càu nhàu nữa."

Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm với vẻ ngập ngừng.

Tô Thầm thấy vẻ mặt này của hắn thì khẽ thở dài: "Em lúc nào cũng ở bên anh mà, sao anh cứ nghĩ em sẽ vì một người xa lạ mà bỏ rơi anh thế?"

"..."

- Tiết Phùng Châu nắm chặt tay Tô Thầm, thấp giọng nói: "Bởi vì Triều Triều chỉ gặp anh mỗi ngày nên không quen thuộc với thế giới bên ngoài. Bên ngoài kia quá mới mẻ với em, có rất nhiều thứ để em ngắm nhìn, học hỏi và khám phá.... Còn anh chỉ là người lớn lên cùng em, giúp em quản lý công ty, không hề có cùng huyết thống. Nếu em chỉ coi anh là người thân, anh biết phải làm sao đây?"

"Anh."

- Khóe mắt Tô Thầm cong lên: "Anh là người thân, là gia đình, đồng thời cũng là người yêu của em. Những gì anh lo lắng đều không tồn tại, em chỉ yêu một mình anh thôi."

"Cho dù sau này em có gặp gỡ nhiều người khác đi chăng nữa, anh vẫn luôn là người quan trọng nhất đối với em."

Tiết Phùng Châu cúi đầu hôn lên môi Tô Thầm, thì thầm: "Anh cũng vậy, em chính là ý nghĩa sống của anh."

Trái tim Tô Thầm rung động, cậu ngồi lên đùi Tiết Phùng Châu, vòng tay ôm lấy cổ hắn và hôn môi một cái: "Em yêu anh nhất."

"Ừm."

- Tiết Phùng Châu xoa gáy Tô Thầm: "Triều Triều là bảo bối của anh."

Lông mi Tô Thầm khẽ rung động, cậu ngẩng đầu, tùy ý để Tiết Phùng Châu hôn mình càng lúc càng sâu.

Cơn mưa ngày càng nặng hạt, bóng đêm bao trùm những tán cây bên ngoài, thỉnh thoảng có vài tia chớp lóe lên chiếu sáng người đang nằm trên giường.

Mái tóc đen nhánh, nốt ruồi son đỏ tươi giữa chân mày, làn da trắng như tuyết ửng hồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!