"Anh... anh."
- Tô Thầm ngạc nhiên: "Sao anh lại ở đây?"
"Anh phải trơ mắt nhìn em biến mất cùng người khác sao?"
- Tiết Phùng Châu cười trầm thấp, giọng nói khàn khàn và lạnh lùng: "Rõ ràng em hứa sẽ không rời xa anh, tại sao em lại gạt anh? Tại sao em lại bỏ trốn cùng Alpha khác?"
Bỏ trốn cùng Alpha khác?
Bỏ trốn?
Tô Thầm chậm chạp nhận ra Tiết Phùng Châu đã hiểu lầm gì đó, cậu vội vàng giải thích: "Không phải em đã gọi điện cho anh rồi sao? Em chỉ đi chơi thôi
-- ưm."
Alpha nhấn một ngón tay vào môi Tô Thầm, Triều Triều nói dối hắn, em ấy luôn lừa dối hắn. Em ấy không chịu đi du lịch cùng hắn mà lại đi cùng tên Alpha đáng ghét kia. Có phải em ấy đã biết tình cảm của hắn nên mới cảm thấy ghê tởm? Em ấy muốn đẩy hắn ra? Muốn chạy trốn khỏi hắn?
Tô Thầm cố gắng đẩy tay Tiết Phùng Châu ra để giải thích, cậu rõ ràng đã nói với Tiết Phùng Châu rằng cậu chỉ đi du lịch thôi mà.
Bỏ trốn cái gì? Alpha cái gì?
Tiết Phùng Châu cảm nhận được lực đẩy của Tô Thầm, ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại: "Em muốn bỏ trốn với Alpha khác, em không cần anh nữa ư?"
"Em..."
- Cậu vừa thốt ra được một tiếng thì ngón tay của Tiết Phùng Châu lại ấn vào môi cậu, Tô Thầm nghiêng đầu: "Anh..."
Tiết Phùng Châu dùng ngón tay đè lên lưỡi, đôi mắt đen nhánh lộ ra vẻ tổn thương sâu sắc: "Triều Triều, Triều Triều, em không cần anh trai nữa sao, em muốn vứt bỏ anh sao..."
Hô hấp của Tô Thầm trở nên gấp gáp, cậu không thể nói, cũng không thể đẩy tay Tiết Phùng Châu ra. Nghe thấy những gì hắn nói, đuôi mắt cậu dần trở nên đỏ hoe.
"Tại sao lại muốn vứt bỏ anh? Anh đã làm sai chuyện gì?"
- Tiết Phùng Châu lẩm bẩm bên tai Tô Thầm: "Nói cho anh biết đi, được không? Làm sai chuyện gì anh nhất định sẽ sửa, xin em đừng bỏ rơi anh."
Hắn nói cậu không cần hắn nữa.
"Anh không muốn em rời đi, đừng rời bỏ anh, em phải vĩnh viễn ở bên cạnh anh. Em đã hứa rồi mà, em đã hứa sẽ luôn ở bên anh."
Giọng nói đầy tổn thương của hắn khiến Tô Thầm run rẩy. Cậu cố gắng đẩy ngón tay đang ở trong miệng mình ra, hô hấp có chút khó khăn: "Anh, em không có..."
"Em nói dối!"
Tiết Phùng Châu gần như giận dữ kéo Beta vào lòng, liên tục lẩm bẩm: "Em nói dối, em nói dối."
Tô Thầm cảm thấy nghẹt thở: "Anh, em không có nói dối, em thật sự... em thật sự chỉ muốn đi ra ngoài dạo chơi thôi."
"Em nói dối. Em không cần anh nữa, em định bỏ rơi anh để đi với người khác."
- Giọng Tiết Phùng Châu khàn đặc, mang theo cảm xúc đầy bất lực và hoảng sợ: "Có phải vì anh thích em, nên em cảm thấy rất ghê tởm? Có phải em ghét anh không?"
"Em không có ghét anh..."
Đôi mắt của Alpha khóa chặt vào phần gáy của Tô Thầm, cần cổ trắng như tuyết không hề tỏa ra bất kỳ mùi hương nào từ tuyến thể. Hắn cúi đầu, đôi môi run rẩy cắn vào gáy cậu.
"Cho dù em có ghét anh, anh cũng sẽ không để em đi. Trừ phi em g**t ch*t anh, em mới có thể rời bỏ anh."
Tô Thầm sợ hãi trước giọng điệu kiên quyết của Tiết Phùng Châu, im lặng nửa ngày không đáp lại. Nhưng trong mắt Tiết Phùng Châu, sự im lặng đột ngột của Tô Thầm như một lời khẳng định cho suy nghĩ của hắn. Pheromone của Alpha phả ra khắp phòng, hắn lặp đi lặp lại bằng giọng trầm thấp: "Em không thể rời đi, em phải ở bên anh. Nếu em không thích anh, anh sẽ trói em lại để giữ em bên cạnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!