Ba ngày sau, kỳ mẫn cảm của Tiết Phùng Châu kết thúc.
Khi Tô Thầm mở mắt ra, cổ họng cậu hoàn toàn khô khốc. Trong ba ngày qua, Tiết Phùng Châu đã hôn cậu không biết bao nhiêu lần và gần như làm hết mọi thứ, ngoại trừ việc làm đến cuối cùng là cậu kiên quyết không cho Tiết Phùng Châu làm.
Phía sau gáy…Tô Thầm không kìm được đưa tay sờ lên cổ, cảm giác đau nhức khiến cậu không khỏi rùng mình. Cậu chắc chắn trên cổ mình hằn đầy vết răng của Tiết Phùng Châu. Cậu không thể ra ngoài gặp người khác với bộ dạng này được. Cậu cũng không dám đối mặt với Tiết Phùng Châu khi hắn đã tỉnh táo.
Tiết Phùng Châu không ở trong phòng sao? Anh ấy xuống lầu rồi à? Hay là đến công ty?
Vậy cũng tốt, cậu sẽ có thời gian bình tĩnh lại.
Cánh cửa khẽ hé mở, Tô Thầm theo phản xạ chụp lấy chăn trùm kín người, thậm chí giấu cả mặt.
Tiết Phùng Châu chậm rãi đi đến bên cửa sổ, giọng nói khàn khàn: "Triều Triều, em tỉnh chưa?"
Tô Thầm căng cứng người, khẽ ừm một tiếng.
"Mấy ngày qua…"
- Tiết Phùng Châu để ý thấy chăn khẽ nhúc nhích, liền nói tiếp: "Là anh làm hơi quá."
Tô Thầm: "...."
"Anh xin nghỉ phép cho em rồi, nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa rồi hẵng đi học lại. Tối nay anh gọi gia sư đến cho em nhé?"
- Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm khẽ đáp: "Vâng."
Tiết Phùng Châu hơi cúi người: "Em muốn dậy ăn cháo không?"
Tô Thầm nói với giọng mũi: "Anh mang lên đi, lát nữa em sẽ ăn."
"Triều Triều."
- Tiết Phùng Châu nắm lấy chăn nhưng không kéo mạnh, ánh mắt chớp động: "Được, anh rót cho em một ly nước rồi này, uống nước trước đi."
Tô Thầm không nói gì.
Tiết Phùng Châu đặt ly nước lên tủ nhỏ cạnh giường, lùi lại vài bước rồi quay người rời khỏi phòng. Trước khi đóng cửa lại, hắn thấy cục chăn bông nhỏ trên giường vẫn bất động như cũ.
Cánh cửa đóng lại.
Tô Thầm chậm rãi ló đầu ra, khuôn mặt nhợt nhạt ửng đỏ. Cậu mím chặt môi, nhìn ly nước trên tủ đầu giường.
Chỉ là nước lọc bình thường trong một cái ly thủy tinh lấp lánh thôi mà…
Tô Thầm vươn tay lấy ly nước, nhưng sau đó cậu đột nhiên sững lại. Trên cổ tay trắng nõn của cậu in rõ mồn một dấu bàn tay và những vết răng sâu do Tiết Phùng Châu cắn. Nhớ lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, Tô Thầm không thể nào rũ bỏ cảm xúc bồn chồn, bất an trong lòng. Cậu nắm chặt ly nước, đưa lên môi, đôi mắt khẽ xao động.
Tô Thầm nhìn thoáng qua điện thoại thì thấy lớp trưởng gửi cho mình rất nhiều tin nhắn hỏi tại sao cậu lại xin nghỉ. Tô Thầm chậm chạp trả lời tin nhắn, sau đó vén chăn lên.
Nhìn thấy những dấu răng chi chít g*** h** ch*n, Tô Thầm im lặng vươn tay ra, nhưng rồi lại do dự, ngón tay khẽ run rẩy khi sắp chạm vào. Hình ảnh Tiết Phùng Châu giữ và cắn vào chân vẫn còn in đậm trong tâm trí Tô Thầm.
Vì không thể để Tiết Phùng Châu đi quá giới hạn, nên Alpha còn trong kỳ mẫn cảm đã ấm ức ôm lấy cậu và hỏi hắn được phép làm những gì.
Nhưng có thể làm cái gì?
Tô Thầm khi ấy đầu óc mơ mơ màng màng, chỉ nói: "Không được làm cái gì hết, chỉ được ôm."
"Không muốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!