Hành động của Tiết Phùng Châu khiến đôi mắt hổ phách ướt đẫm của Tô Thầm mở to. Cậu vùng vẫy tay chân, cố gắng thoát khỏi vòng tay của Tiết Phùng Châu.
Nguy hiểm.
Anh ấy hiện tại quá nguy hiểm.
Một luồng pheromone nồng đậm bao trùm lấy Tô Thầm, không chừa một chút kẽ hở. Tiết Phùng Châu giữ chặt eo cậu, không để cậu mảy may nhúc nhích dù chỉ một cm. Ánh mắt của hắn sâu thẳm, âm trầm: "Bảo bối, muốn anh trai giúp em thế nào đây?"
"Không muốn!"
- Tô Thầm kịch liệt phản đối, đẩy tay Tiết Phùng Châu ra: "Anh buông ra, em muốn xuống xe."
"Xuống xe?"
Tiết Phùng Châu trầm thấp bật cười, nhưng ánh mắt không hề có chút vui vẻ nào: "Triều Triều muốn xuống đâu? Muốn đi tìm ai?"
"Em không muốn, em không muốn về nhà với anh."
- Tô Thầm buột miệng nói: "Em không muốn về, em muốn ở ngoài."
"......"
Bên trong xe ngay lập tức trở nên im bặt.
Tiếng còi xe bên ngoài vang lên inh ỏi, sau khi dừng đèn đỏ một lúc, chiếc xe yên ổn chạy một mạch về nhà.
Tô Thầm không nghe thấy giọng của Tiết Phùng Châu, chỉ cảm thấy tim như muốn ngừng đập. Cậu thấp thỏm lo lắng, len lén nhìn khuôn mặt của Tiết Phùng Châu. Ngay khi nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng và vô cảm trên gương mặt hắn, hô hấp của cậu như nghẹn lại.
Tô Thầm muộn màng nhận ra mình đã nói gì. Trước kia cậu chưa từng nói ra những lời như vậy, thậm chí cũng chưa bao giờ cãi nhau với Tiết Phùng Châu. Nhưng cậu không làm gì sai cả, cậu chỉ là....
"Triều Triều."
- Giọng Tiết Phùng Châu bình tĩnh, không hề có chút vui mừng hay tức giận nào: "Em cảm thấy anh quá kiểm soát, đúng không? Ở bên cạnh anh, có phải em thấy không có chút tự do nào?"
"......"
- Giọng Tô Thầm có chút run rẩy: "Không phải... em không có nghĩ như vậy."
Bàn tay của Tiết Phùng Châu vẫn đặt trên cặp mông đầy đặn của Tô Thầm. Hắn cố gắng khống chế pheromone đang tràn ra mất kiểm soát, không muốn cơn giận của mình làm Tô Thầm sợ hãi. Đây chỉ mới là lần đầu tiên, Triều Triều của hắn còn nhỏ, dễ bị người xấu dụ dỗ, hắn chỉ cần nói chuyện rõ ràng với Triều Triều, chỉ cần...
Đột nhiên, thiếu niên dưới tay hắn phát ra tiếng r*n r* khe khẽ như mèo kêu, Tiết Phùng Châu ngay lập tức nhận ra âm thanh này. Hắn sững người lại rồi cúi đầu.
Làn da trắng mịn như tuyết lấp ló giữa những ngón tay thô dài của hắn, sự tương phản màu sắc với đôi tay ngăm đen trông càng thêm gợi tình hơn.
"Triều Triều."
- Giọng Tiết Phùng Châu hơi khàn.
Beta bị gọi tên có vẻ ngoài thật sự xinh đẹp, nốt ruồi son giữa hàng lông mày cực kỳ nổi bật, đuôi mắt khẽ ửng đỏ, ánh mắt thoáng chút bối rối khi nhìn vào mắt của Tiết Phùng Châu.
Đối với Tô Thầm mà nói, không gì tệ hơn việc bị Tiết Phùng Châu 'phạt' như thế này ngay trong xe. Đặc biệt bởi vì hành động của hắn, cơ thể cậu lại không tự chủ được mà.... Hơn nữa, Tiết Phùng Châu còn nói chuyện với cậu bằng giọng điệu như vậy, điều mà hắn chưa từng làm trước đây, khiến Tô Thầm không khỏi cảm thấy ấm ức.
Cậu mím môi, cảm giác áy náy bị đè xuống, thay vào đó, cậu trừng mắt với Tiết Phùng Châu với vẻ mặt không cam chịu.
Đôi mắt sâu thẳm, đen láy của người đàn ông nhìn chằm chằm vào Tô Thầm, ánh mắt mang tính xâm lược như nhìn xuyên thấu qua bộ đồng phục của cậu: "Vẫn muốn nói về chuyện ép cưới và không chịu về nhà à?"
Tô Thầm lại cảm thấy áy náy, nhỏ giọng nói: "Em chỉ... chỉ lỡ lời thôi mà."
"Cho dù lỡ lời cũng không được nói những lời như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!