Tiết Phùng Châu thản nhiên ngồi xuống.
Trưởng Công Chúa tuy tức giận nhưng tự nhủ Nhã tập vẫn đang diễn ra, nàng mỉm cười hỏi: "Đã qua mười lăm phút, không biết có vị nào hoàn thành chưa?"
"Ta."
- Một vị công tử mặc y phục màu lam đứng dậy, giao tờ giấy Tuyên Thành của mình cho hạ nhân để dâng lên trưởng Công Chúa: "Bẩm Công Chúa, mai là loài hoa không kỵ giá lạnh, kiên cường nở rộ vào mùa đông, được mệnh danh là 'tứ quân tử' (*). Ta lấy đây làm ý tưởng để sáng tác bài thơ ngũ tuyệt này (5 dòng)."
(*) Tứ quân tử: mai, lan, cúc, trúc là 4 loài cây đại diện cho quân tử ở Trung Hoa.
Công tử mặc lam y ngâm nga bài thơ của mình với giọng đọc truyền cảm, say sưa thể hiện cảm xúc dạt dào của chính mình.
Tô Thầm không có tâm trạng nghe người ta ngâm thơ, y hơi nhướng mày, sau lại khẽ nhíu mày. Tiết Phùng Châu ngồi phía đối diện khiến y cảm thấy không được tự nhiên. Có lẽ là do y ảo giác, hoặc do Tiết Phùng Châu từng đột nhập phủ Thừa tướng lúc nửa đêm, nên y luôn có cảm giác Tiết Phùng Châu đang canh chừng mình.
Tô Thầm lén nhìn lên, Tiết Phùng Châu như đoán trước được hành động của y nên ánh mắt cứ lăng lăng nhìn bên này. Tô Thầm thấy vậy thì giật mình, cuống quít cầm ly rượu trước mặt, giả bộ nhấp một ngụm.
Đôi lông mày rậm mà sắc bén của Tiết Phùng Châu hơi nhướng lên, hắn cầm ly rượu, uống một hơi cạn sạch, rồi bật cười một cách vô nghĩa.
Một vị công tử tưởng rằng Tiết Phùng Châu đang cười nhạo mình, nén giận hỏi: "Tiết tướng quân, ta làm thơ buồn cười lắm sao?"
Tiết Phùng Châu mất hứng hừ một tiếng, bố thí cho người nọ ánh mắt: "Ngươi vừa nói gì?"
Sắc mặt vị công tử áo xanh trở nên khó coi, Tiết Phùng Châu giả vờ bất ngờ: "À, ngươi hỏi cảm nghĩ của ta hả?"
- Tiết Phùng Châu hơi ngừng lại một lát, rồi hờ hững nói: "Nghe không hiểu, chẳng khác gì tiếng muỗi vo ve bên tai, diễn đạt chưa được lưu loát lắm."
Tô Thầm: "......"
Vị công tử kia tức đến mức muốn hộc máu nhưng không dám phản bác lại, chỉ đành ôm hận ngồi xuống.
Người bên cạnh thì thầm: "Hiện tại không có ai có thể đối phó được Tiết Phùng Châu, nếu ngươi tức giận với hắn thì chỉ mình ngươi chịu thiệt mà thôi."
"Ta, ta cũng có một bài thơ."
- Một vị công tử khác mặc bạch y dâng lên giấy Tuyên Thành: "Vương huynh làm thơ về sự cứng cỏi của hoa mai, còn ta thì lấy ngạo khí của nó làm cảm hứng."
Có người xung phong nên mọi người bắt đầu trở nên hăng hái, nội đình vang lên tiếng nói cười rộn ràng, kèm theo những lời tán dương không ngớt. Chẳng mấy chốc không còn ai để ý đến Tiết Phùng Châu.
Mọi người đều đã nộp lên tác phẩm của mình, trừ Tiết Phùng Châu ra, chỉ còn duy nhất bốn người Viên Quy công tử, Thẩm Hoàn Chi, Lộ Cảnh Hủ và Tô Thầm là chưa dâng giấy Tuyên Thành. Tô Thầm không có hứng thú với thơ ca, cũng không có ý định tranh phần thưởng, nên y chỉ ngồi an tĩnh ở đó như người vô hình.
Sau đó, không biết ai lớn mật chạy tới khiêu khích Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân, vừa rồi được thưởng thức qua nhiều thơ từ ca phú như vậy, không biết ngài có cảm nghĩ gì. Cho dù không hiểu, nhưng chắc cũng cảm thụ được một chút chứ."
Ánh mắt sắc bén của Tiết Phùng Châu phóng về phía nam tử đang nói chuyện, thấy người nọ vã mồ hôi lạnh, hắn liền cảm thấy vô vị. Tiết Phùng Châu uống thêm vài ly rượu rồi bình luận: "Một đám người giá áo túi cơm (*), mua danh chuộc tiếng thì chỉ đáng để ta xem thường."
(*) Giá áo túi cơm: Ví hạng người vô tích sự, không có ích gì cho xã hội
Đám người kia nghe vậy thì tức giận, nhưng không dám nói gì. Trưởng Công Chúa cố gắng nhẫn nhịn nhưng rốt cuộc không thể kiềm chế cơn phẫn nộ: "Nếu tướng quân thấy chướng tai với những bài thơ này, chắc hẳn tướng quân có thể sáng tác ra tuyệt tác xứng đáng truyền lại đời sau đấy nhỉ."
Tiết Phùng Châu không bình luận, chỉ lắc nhẹ ly rượu: "Thật ra, ta muốn thử nghe tiểu công tử nhà Tô Thừa tướng ngâm thơ."
Mí mắt của Tô Thầm giật giật, hắn ta thật sự...... không thể buông tha cho y à?
Trưởng Công Chúa cũng có chút tò mò, nhìn về phía Tô Thầm: "Đúng rồi, đây là lần đầu tiên công tử Tô Thầm tới đây, nhất định phải đề một bài thơ cho mọi người cùng thưởng thức đó."
Tô Thầm: "...... Hồi công chúa, thần ở chùa Bạch Mã đã lâu, thường chỉ chép kinh thư để tâm hồn thanh tịnh, tài học nông cạn nên càng không hiểu thơ ca. Có tân khoa Trạng Nguyên và Thám Hoa lang ở đây, chỉ sợ múa rìu qua mắt thợ."
Lộ Cảnh Hủ giữ lấy tay Tô Thầm: "Công Chúa, sao người không hỏi ta? Ta cũng đề được một bài mà."
"Ngươi đã đến đây bao nhiêu lần rồi chứ? Ta đương nhiên biết tài nghệ của ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!