Trong dinh thự của trưởng Công Chúa có một hoa viên được xây riêng để các học sĩ và văn nhân tụ họp với nhau. Vào mùa đông, mai đỏ trong khuôn viên nở rộ, điểm xuyết cho khoảng sân phủ đầy tuyết trắng.
Tô Thầm ngồi xuống bên cạnh Lộ Cảnh Hủ, ngước lên nhìn xung quanh: "Nhiều người quá."
"Dù sao cũng phải nể mặt trưởng Công Chúa."
- Lộ Cảnh Hủ ở bên cạnh cười, nói: "Trưởng Công Chúa rất yêu thích náo nhiệt. Khi tiên đế còn sống, nàng thường tìm đủ loại lý do để tổ chức yến tiệc, nào là tiệc ngắm hoa cúc, tiệc Trung Thu...... Chỉ cần đệ có thể nghĩ ra, không có gì là nàng ta không tổ chức được."
Tô Thầm: "Vậy chắc hẳn huynh đã tới đây nhiều lần rồi?"
"Khi nào cảm thấy buồn chán thì đến."
- Lộ Cảnh Hủ nói: "Trước khi ta làm quan, mỗi năm đều tham gia vài lần."
Tô Thầm: "......"
"Chủ yếu là được ăn uống miễn phí."
Tô Thầm phì cười: "Lý do đơn giản thật."
Một tiếng cười khẩy truyền tới từ bàn bên cạnh, Tô Thầm nhìn sang thì thấy Thẩm Hoàn Chi. Tùy Ý nói đúng, hắn và Lộ Cảnh Hủ không hợp tính nhau.
"Đã vào triều làm quan mà không lo nghĩ phúc lợi cho bá tánh, cả ngày chỉ quan tâm đến chuyện chơi bời ăn uống, đúng là người trơ trẽn."
- Thẩm Hoàn Chi nhìn thẳng vào mắt Tô Thầm, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: "Loại người này trong tương lai nhất định sẽ là sâu mọt của quốc gia."
Giọng của hắn không to không nhỏ, vừa đủ cho những người xung quanh nghe thấy. Chỉ trong giây lát, mọi ánh mắt hóng xem kịch vui đều hướng về phía này.
Tô Thầm hơi nhíu mày: "Thẩm đại nhân, Quan Nam làm gì đắc tội với ngươi?"
Thẩm Hoàn Chi nhìn về phía trước, mặt không biểu cảm: "Đã nhậm chức quan thì nên làm những việc cần làm."
Ấn tượng sâu sắc nhất của Tô Thầm về Thẩm Hoàn Chi chính là việc hắn biên soạn tân sử sách. Y mơ hồ nhớ rằng hắn là một người mang chí lớn, một lòng vì nhân dân bá tánh, trong mắt không chứa được loại người cặn bã.
"Thẩm đại nhân," Tô Thầm nhịn không được hỏi: "Ngươi nói Quan Nam không làm việc nên làm, vậy huynh ấy có làm ra chuyện gì xấu chưa? Huynh ấy có lạm dụng chức quyền ức h**p người khác? Hay tham ô kho bạc của Hộ Bộ?"
Thẩm Hoàn Chi nhíu mày: "Đương nhiên là không."
"Theo như ta biết, Quan Nam và ngươi cùng nhậm chức còn chưa đủ ba tháng. Trong ba tháng này, huynh ấy luôn làm việc rất cẩn trọng, chưa từng lơ là nhiệm vụ của mình."
- Tô Thầm cười lạnh, nói tiếp: "Ngươi mắng huynh ấy là sâu mọt, vậy cho ta hỏi Thẩm đại nhân đã làm những việc lớn gì trong ba tháng qua? Thăng được mấy phẩm? Hay là ngươi rảnh rỗi nhưng không dám chọc những người quyền cao chức trọng, nên mới đi tìm Quan Nam gây phiền phức?"
Thẩm Hoàn Chi nhất thời sững sờ tại chỗ. Hắn từ nhỏ đã biết làm thơ khi mới lên năm, được gọi là thần đồng, nổi danh khắp kinh thành. Hiện tại với thân phận tân khoa Trạng Nguyên, nhận được sự coi trọng của Thánh Thượng, hắn càng trở nên cao ngạo hơn. Chưa từng có ai dám châm chọc hắn như vậy.
Trong một khoảnh khắc, nội đình trở nên yên tĩnh lạ thường, tất cả mọi người đều nhìn Tô Thầm và Thẩm Hoàn Chi.
"Chỉ cần Quan Nam không làm gì trái luân thường đạo lý, không phạm tội của triều đình, thì mặc kệ huynh ấy làm gì cũng không đến lượt Thẩm đại nhân mắng."
- Ánh mắt Tô Thầm lóe lên sự tức giận: "Cho nên, mong Thẩm đại nhân hãy xin lỗi Quan Nam."
Có người thì thầm: "Công tử mặc y phục xanh lam là ai? Dám nói chuyện với Thẩm Hoàn Chi như thế?"
"Người đến cùng Lộ Cảnh Hủ trông lạ quá, hình như không phải người kinh thành...... Chúng ta cứ chờ xem kịch hay là được."
Thẩm Hoàn Chi lúc này mới lấy lại tinh thần, hắn nhíu mày nhìn Tô Thầm: "Ta, xin lỗi Lộ Cảnh Hủ?"
"Thẩm đại nhân vô duyên vô cớ mắng người thì không nên xin lỗi sao? Huynh ấy bị ngươi mắng đến mức trầm cảm rồi kìa."
- Nói đến đây, Tô Thầm nhìn sang Lộ Cảnh Hủ đang ngơ ngác nhìn mình, trông hắn có vẻ không được thông minh, nhanh nhẹn như thường ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!