Tô Thầm bị bệnh nằm trên giường hơn nửa tháng.
Giữa đông có một trận tuyết lớn, Tô Thầm nhận được thiệp mời tham gia Nhã tập thưởng tuyết từ Lộ Cảnh Hủ, do trưởng Công Chúa tổ chức. Tô Thầm không muốn đi, ở đó toàn giai nhân tài tử đến ngâm thơ làm phú (*), so với nằm trong phòng đọc thoại bản còn buồn chán hơn, ít ra đọc ở nhà sẽ không có ai quấy rầy y.
(*) Phú (chữ Nho: ) là một thể văn chương cổ của Trung Quốc
Tùy Ý nói: "Phu nhân lo công tử ở trong phòng nhiều sẽ thấy chán nên nhờ Lộ đại nhân đưa người ra ngoài chơi, tiện kết giao thêm nhiều bằng hữu."
Nghe vậy, Tô Thầm khẽ thở dài: "Nếu mẫu thân đã nói như vậy thì chúng ta đi thôi."
"Nếu công tử không muốn đi, nô tỳ sẽ đi nói phu nhân một tiếng."
"Không cần đâu."
- Tô Thầm khẽ lắc đầu: "Đi thôi, dù sao ở trong phòng cũng không có gì làm. Có những ai tham gia vậy?"
"Đều là con cháu thế gia, công tử chắc không quen biết. Nô tỳ có hỏi thăm và xin được chân dung của những tiểu thư và thiếu gia có tham dự, công tử có muốn xem không?"
- Tùy Ý hỏi.
"Để ta xem thử."
- Tô Thầm chống tay lên ghế: "Con cháu quý tộc kết giao với nhau chủ yếu là vì lợi ích gia tộc...... Có phụ thân là Thừa tướng, sau này ta cũng là một phần trong đám con cháu thế gia, cho dù không thích cũng không tránh được xã giao với bọn họ."
Chỉ là xã giao thôi mà, trong lòng Tô Thầm khẽ thở dài.
Y nhìn vào bức họa trong tay Tùy Ý, nàng ở bên cạnh giới thiệu: "Đây là trưởng tử nhà Viên thượng thư, Viên Quy. Người giống như tên, rất coi trọng quy tắc. Người này vốn dĩ sẽ tham gia kỳ thi mùa thu cùng với Lộ đại nhân nhưng không may gãy chân trước kỳ khảo thí, hôn mê hai ngày nên bị bỏ lỡ —— Trong bữa tiệc sinh nhật của công tử, Viên thượng thư và phu nhân có tới dự."
Viên Quy? Tô Thầm nhìn nam tử mặc bộ trường bào màu xám trên bức họa, chớp mắt: "Cái tên...... rất độc đáo." (*)
(*) Viên Quy chữ Hán là /yuánguī/, có nghĩa là com
-pa
"Vâng."
- Tùy Ý không hiểu lắm nhưng vẫn nói tiếp: "Đây là tân khoa Trạng Nguyên Thẩm Hoàn Chi, học cùng khoá với Lộ đại nhân và Viên công tử. Tính cách của người này lạnh lùng, việc gì cũng muốn tranh hạng nhất, không hòa thuận với Lộ đại nhân và Viên công tử cho lắm...... Hơn nữa lại xuất thân từ gia đình bần hàn, không có gia tộc chống lưng."
Thẩm Hoàn Chi, tân khoa Trạng Nguyên có xuất thân nghèo khổ. Tô Thầm nhìn bức chân dung một lúc rồi quay đi.
Y biết Thẩm Hoàn Chi, vào ngày quân khởi nghĩa công phá thành, Thẩm Hoàn Chi đã xin vào doanh trướng của thủ lĩnh quân khởi nghĩa để đầu hàng. Sau này, hắn đưa ra rất nhiều đề xuất phát triển triều đại sau, khôi phục danh dự cho các đại tướng triều đại trước, đồng thời biên soạn đoạn sử sách mới......
"À mà..."
- Tô Thầm đã ghi nhớ những gì cần lưu ý, trước khi ra khỏi cửa không hiểu tại sao lại hỏi: "Tiết tướng quân chắc không được mời đến Nhã tập đâu nhỉ?"
"Tiết tướng quân là võ tướng, đến nơi tụ họp của giới văn nhân thi sĩ làm gì?"
- Tùy Ý cười đáp: "Nếu công tử muốn cảm ơn Tiết tướng quân thì chúng ta có thể tới phủ bái phỏng vào dịp khác."
Tới phủ bái phỏng? Ở chung một phòng với Tiết Phùng Châu ư? Nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình, Tô Thầm nói: "Thôi, chúng ta đi nhanh đi, đừng để Quan Nam chờ lâu."
Tô Thầm vừa bước ra cửa thì xe ngựa của Lộ Cảnh Hủ đã đến. Lộ Cảnh Hủ bước xuống đỡ y: "Đừng lo lắng, hôm nay dì Ngọc đã giao đệ cho ta, ta tuyệt đối sẽ không để ai bắt nạt được đệ."
Tô Thầm nói: "Có ai bắt nạt ta đâu."
Lộ Cảnh Hủ đáp: "Nếu họ không biết thân phận của đệ thì sẽ hay khinh thường và bắt nạt đệ, nhất định là sẽ chịu oan ức. Chỉ cần có ta bên cạnh, không có ai dám coi thường đệ đâu."
Tô Thầm mỉm cười: "Được, hôm nay đành phải nhờ Quan Nam ca ca vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!