Chương 47: BUÔNG TAY? (2)

Sắc mặt Lộ Cảnh Hủ có phần u uất, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ trước đây.

Lộ Cảnh Hủ bắt gặp đôi mắt màu hổ phách bình lặng của Tô Thầm, ánh mắt thoáng lảng tránh, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Ta đến thăm đệ."

Tô Thầm nói: "Đa tạ, mời ngồi."

Ngữ khí xa cách khiến Lộ Cảnh Hủ cảm thấy chua chát trong lòng: "Sao Triều Triều lại khách khí như vậy? Là vì chuyện ta đến Xuân Phong Lâu?"

Tô Thầm khẽ lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Ta đã nói đó là việc riêng của huynh. Cho dù là bằng hữu, ta cũng không nên xen vào chuyện riêng tư của huynh quá nhiều."

Lộ Cảnh Hủ cười một cách kỳ quái: "Bằng hữu……cho nên không xen vào chuyện riêng của ta. Triều Triều, là bằng hữu, không phải nên quan tâm lẫn nhau sao? Nếu đệ không thích thì cứ nói, ta sẽ nghe đệ."

"Ta chỉ là bằng hữu của huynh, hai ta đều có cuộc sống riêng biệt, ta sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện của huynh….. Hơn nữa ta đã từng nói, ta tuyệt đối không muốn dính dáng đến Xuân Phong Lâu. Ta cho rằng huynh biết rõ ta không thích nơi đó."

Tô Thầm vừa nói vừa nhìn Lộ Cảnh Hủ, y rất muốn hỏi hắn có thực sự coi y là bằng hữu không, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, y quyết định không hỏi nữa.

Hỏi thì có ý nghĩa gì? Nếu Lộ Cảnh Hủ thừa nhận thích y, nói người ở Xuân Phong Lâu chỉ là thế thân của y, y vẫn sẽ cảm thấy rất ghê tởm.

Đó là thích ư? Tình cảm đó không chỉ xúc phạm y mà còn xúc phạm cả nữ tử thanh lâu kia. Cô nương ấy có biết mình đang thế thân cho một nam nhân? Nếu biết, có lẽ nàng cũng sẽ cảm thấy ghê tởm.

Y chán ghét cái gọi là "thế thân" này.

"Triều Triều, ta……"

Tô Thầm che miệng ho khan, cắt ngang lời của Lộ Cảnh Hủ. Hắn vội vàng rót nước cho y: "Đệ uống nước đi."

Cổ họng Tô Thầm có chút đau rát, y tránh né cánh tay của Lộ Cảnh Hủ: "Đa tạ, nhưng ta không muốn uống."

Tay Lộ Cảnh Hủ cứng đờ giữa không trung, một lúc sau mới chậm rãi hạ xuống: "Có phải đệ….. đã biết? Tiết Phùng Châu nói cho đệ rồi?"

Tô Thầm nhắm mắt lại, thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi.

"Ta với nữ nhân kia thật sự không có gì cả, chỉ là……."

- Lộ Cảnh Hủ thấp giọng nói: "Ta không có làm gì hết. Ta chỉ đưa ít bạc để nàng ta bầu bạn bên cạnh thôi, không hề làm những chuyện khác."

Tô Thầm khẽ thở dài trong lòng, nói: "Chuyện đó không liên quan đến ta."

"Có, có liên quan."

- Lộ Cảnh Hủ vội vàng nói: "Triều Triều, nàng ta chỉ là nữ tử thanh lâu……"

Tô Thầm cắt ngang lời của Lộ Cảnh Hủ: "Nếu huynh thấy không có vấn đề thì cứ tiếp tục làm những chuyện đó, nhưng đừng dùng cách thức này nữa. Như vậy là không tôn trọng ta, cũng không tôn trọng cô nương kia. Hay là huynh cảm thấy vì nàng là nữ tử thanh lâu nên không cần được tôn trọng?"

"......."

- Lộ Cảnh Hủ sững sờ hồi lâu rồi lẩm bẩm: "Nàng ta chỉ nhận tiền rồi làm theo yêu cầu mà thôi, cũng không cần làm gì cả. Ta không có cưỡng ép nàng làm chuyện gì hết."

Tô Thầm nói: "Ta không quan tâm nàng nghĩ gì, thật ra suy nghĩ của huynh cũng không liên quan đến ta. Ta chỉ không thể chấp nhận chuyện này từ lập trường của mình, huynh hiểu không?"

Lộ Cảnh Hủ nghẹn lời, trầm mặc xuống.

Thấy Lộ Cảnh Hủ không nói gì nữa, Tô Thầm nhìn xuống chân hắn, hỏi: "Chân của huynh sẽ lành chứ?"

Mắt Lộ Cảnh Hủ hơi sáng lên: "Có!"

Tô Thầm khẽ gật đầu, cảm thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng nhẹ đi phần nào, y cảm thấy khá bận lòng khi biết Lộ Cảnh Hủ gãy chân là vì mình.

Tô Thầm nói: "Ta thấy hơi mệt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!