Đầu óc Thẩm Hoàn Chi trống rỗng, hắn dường như hiểu, nhưng lại giống như không hiểu. Một nỗi chua xót trong lòng mách bảo rằng dù mối quan hệ giữa Tô Thầm và Tiết Phùng Châu là gì, hắn cũng đều không thích.
Tô Thầm vẫn dùng giọng nói dịu dàng giải thích về mối quan hệ của mình với Tiết Phùng Châu, còn Tiết Phùng Châu thì cầm lược chải tóc cho y. Động tác của hắn có chút vụng về, nhưng lại rất đỗi dịu dàng và thân mật.
Thẩm Hoàn Chi quan sát hết thảy, hắn dần không còn nghe thấy Tô Thầm đang nói gì nữa. Hắn chỉ biết bản thân không thích Tô Thầm và Tiết Phùng Châu gần gũi đến vậy, không thích mối quan hệ quá thân mật giữa họ.
Nhưng nếu người đó……nếu đổi Tiết Phùng Châu thành hắn, hắn sẽ cảm thấy vui mừng.
Nếu đổi lại là hắn……
Trái tim Thẩm Hoàn Chi đập thình thịch, trong lòng chợt hiểu ra.
Nhưng có lẽ đã quá muộn.
Trong thoáng chốc, Thẩm Hoàn Chi muốn đứng dậy chạy trốn, nhưng rồi hắn cố gắng đè nén sự xúc động. Hắn không thể trốn, không thì Tô Thầm sẽ nghĩ hắn bỏ chạy vì không thể chấp nhận.
…….. Nhưng hắn quả thực không thể chấp nhận.
"Di Tắc, ta……"
Thẩm Hoàn Chi cảm thấy nụ cười trên mặt mình nhất định rất gượng gạo, hắn cố gắng giữ bản thân điềm tĩnh: "Ta hiểu rồi. Tình cảm cùng giới tuy hiếm nhưng không phải không có, ta không phải loại người già đầu cứng cổ, bảo thủ cố chấp. Triều Triều yên tâm, ta sẽ không nói với Thừa tướng đại nhân……"
Nói đến đây, cổ họng của Thẩm Hoàn Chi có chút khô khốc.
Tô Thầm nhìn hắn với vẻ áy náy: "Xin lỗi vì không nói với ngươi sớm hơn."
Thẩm Hoàn Chi mỉm cười: "Những chuyện như tình cảm vốn dĩ khó nói mà."
Ánh mắt lạnh lùng và bình tĩnh của Tiết Phùng Châu quét qua, Thẩm Hoàn Chi đứng dậy dưới ánh mắt dò xét của hắn: "Chuyện của Lộ Cảnh Hủ ta đã nói xong. Hôm nay ta đến là vì muốn tìm Thừa tướng đại nhân, ta phải đi gặp đại nhân đây."
Tô Thầm còn muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ gật đầu.
Nhìn những bước chân vội vã có chút hoảng loạn của Thẩm Hoàn Chi, Tô Thầm ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu: "Liệu hắn….. có chấp nhận không?"
"Hắn chấp nhận hay không đều không quan trọng."
- Tiết Phùng Châu nắm lấy những sợi tóc của Tô Thầm, rồi lấy một sợi vải đỏ cột lên: "Triều Triều đã có ta."
Tô Thầm thở dài, không muốn nghĩ nữa, chỉ nói: "Thôi vậy, ta còn phải đi thăm Lộ Cảnh Hủ nữa."
"Ngươi đồng ý đến phủ tướng quân rồi mà."
- Tiết Phùng Châu nói với vẻ ủy khuất: "Ngươi đã hứa rồi, không được nuốt lời đâu đấy."
Tô Thầm hơi lưỡng lự một lúc: "Vậy trên đường về từ phủ tướng quân, ta sẽ ghé thăm Lộ Cảnh Hủ sau."
Tiết Phùng Châu mỉm cười gượng gạo: "Được."
Hắn sẽ không cho Tô Thầm cơ hội đến Lộ phủ. Người như Lộ Cảnh Hủ tốt nhất nên tránh xa tiểu công tử, càng xa càng tốt.
__________
Tùy Ý lại bị Tiết Phùng Châu bỏ lại phủ Thừa tướng. Trên đường đến phủ tướng quân, nam nhân kia hài lòng ôm Tô Thầm vào ngực, ngửi mùi hương trên người y rồi nói: "Tiểu công tử thơm quá."
Tô Thầm đẩy mặt hắn ra: "Ngươi đừng dựa gần như vậy."
"Ta chỉ dựa một chút thôi."
- Tiết Phùng Châu cắn nhẹ lên vành tai Tô Thầm, thiếu niên trong lòng ngực khẽ run rẩy, rõ ràng là vô cùng mẫn cảm. Tiết Phùng Châu híp mắt: "Tiểu công tử có thích không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!