Chương 44: BẠI LỘ

Tô Thầm tỉnh dậy khi mặt trời lên cao tới đỉnh.

Tiết Phùng Châu đã rời đi.

Căn phòng sáng trưng vì được ánh nắng chiếu vào. Tô Thầm cử động thân mình, cảm thấy hai chân đều bủn rủn. Rõ ràng Tiết Phùng Châu không hề đút vào, nhưng cảm giác giống như đã thực sự làm tới cùng, trên thực tế cũng không khác gì mấy.

Tô Thầm xốc lên chăn, dấu tích còn lưu lại sau trận đưa đẩy đêm qua hoàn toàn bại lộ trước mắt. Vị trí g*** h** ch*n bị cọ xát đến đỏ ửng, nhưng không hề đau.

Tai Tô Thầm đỏ bừng, y sờ vào đùi mình, rùng mình một cái rồi bỗng thu tay lại.

"Tùy Ý."

- Vừa lên tiếng, Tô Thầm nhận ra giọng mình hơi khàn khàn, chắc là do đêm qua khóc nhiều quá. Tô Thầm mím môi, trong lòng thầm mắng Tiết Phùng Châu.

"Công tử."

- Hạ nhân bên ngoài lên tiếng: "Tùy Ý đã đến nhà kho, công tử có cần nô tài vào trong hầu hạ không ạ?"

"Không cần."

- Tô Thầm vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng khi nói chuyện: "Ta muốn tắm gội."

"Công tử không dùng cơm trước ạ?"

- Hạ nhân hỏi.

"Không cần."

- Tô Thầm mặc quần áo vào: "Ta muốn tắm trước."

Hạ nhân bên ngoài đáp "vâng" rồi lui xuống.

Tắm giờ này quả thật có chút kỳ lạ, nhưng hạ nhân thì không được tọc mạch chuyện của chủ tử. Tô Thầm chỉ có thể tự an ủi bản thân rằng họ không biết gì hết.

Lần sau y nhất định phải tắm sạch sẽ trước, cho dù có mệt đến mấy……Nghĩ đến đây, Tô Thầm bỗng ngượng mặt, tại sao y lại nghĩ tới lần sau? Tốt hơn hết nên tránh những chuyện như thế này, nếu không sẽ cảm thấy càng lúc càng kỳ lạ.

Tô Thầm cọ rửa cánh tay rồi ngâm mình vào trong nước, để mặc tóc đen nổi lềnh bềnh phía trên.

Ngoài phòng tắm truyền đến tiếng bước chân và tiếng người hầu đang trò chuyện, quét dọn, Tô Thầm không nghe rõ lắm. Sau khi cảm thấy mình đã bình tâm lại thì trồi lên khỏi mặt nước.

Vừa mở mắt ra, y giật mình khi thấy có một nam nhân đang đứng trước mặt.

Tô Thầm trừng lớn mắt: "Sao ngươi lại ở đây?"

Tiết Phong Châu giơ lọ thuốc trong tay: "Sáng nay trước khi rời đi ta đã kiểm tra cho tiểu công tử. Chỗ đó còn đỏ lắm, bôi thuốc sẽ đỡ hơn."

Tô Thầm: "Không bôi cũng không sao —— Không phải, ta đang hỏi ngươi tại sao lại ở đây, chẳng lẽ ngươi lại trèo tường giữa ban ngày ban mặt?"

Tiết Phùng Châu đi vòng ra phía sau Tô Thầm, múc nước đổ lên vai y. Nhìn những giọt nước chảy xuống làn da trắng mịn như tuyết của Tô Thầm, ánh mắt hắn khẽ lóe lên: "Ta vào bằng cổng lớn một cách quang minh chính đại mà, sau đó hạ nhân dẫn ta đến phòng tắm."

Tô Thầm: "……"

Y quay đầu lại, mái tóc ướt dán vào khuôn mặt, trông có vẻ rũ rượi: "Hôm nay ngươi không bận việc gì à?"

"Ta vừa đến quân doanh một chuyến, rồi mới quay về đây."

- Tiết Phùng Châu nói: "Ta sợ ngươi thấy khó chịu nên có lấy ít thuốc."

".... Cũng đâu…đâu có làm gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!