Không chờ về đến phòng thì lại có chuyện ngoài ý muốn khác. Hai người còn chưa kịp bước vào Phúc Lan Uyển thì bắt gặp Lộ Cảnh Hủ đang chờ ở ngoài với vẻ mặt phấn khích.
"Triều Triều, lần trước đệ nói sẽ hẹn riêng một ngày với ta đúng không? Hôm nay ta đã xin nghỉ phép ——"
Lộ Cảnh Hủ đang nói giữa chừng thì để ý thấy Tiết Phùng Châu đang đứng bên cạnh Tô Thầm, hắn không nói tiếp mà hỏi: "Tiết Phùng……. Tiết tướng quân sao lại ở đây?"
Bốn chữ "hẹn riêng một ngày" lọt vào tai Tiết Phùng Châu, đáy mắt hắn liền hiện lên một tầng u ám. Hắn vô cảm nhìn Lộ Cảnh Hủ: "Ta với tiểu công tử là bằng hữu tốt, ta đến chơi thì có gì lạ?"
Lộ Cảnh Hủ nhíu mày, bằng hữu tốt? Hắn rõ ràng nhớ Tô Thầm rất chán ghét Tiết Phùng Châu…Hắn thật không hiểu nổi, tại sao mọi chuyện lại thay đổi chóng mặt như vậy sau khi hắn rời khỏi Vọng Kinh.
Lộ Cảnh Hủ nhìn về phía Tô Thầm: "Triều Triều?"
Tô Thầm khẽ gật đầu: "Đúng vậy."
Lộ Cảnh Hủ cố nén cơn giận dữ đang dâng lên trong lòng. Một Thẩm Hoàn Chi còn chưa đủ, bây giờ lại thêm một Tiết Phùng Châu…Rõ ràng hắn mới là người quen biết Tô Thầm lâu nhất.
"Lộ đại nhân."
- Giọng điệu của Tiết Phùng Châu nhàn nhạt: "Ngươi nói hẹn với tiểu công tử, nhưng đã hẹn rõ ngày nào chưa? Nếu chưa định rõ ngày, ngươi tự tiện quyết định rồi đến tìm tiểu công tử thì không thích hợp lắm nhỉ?"
Lộ Cảnh Hủ đang tức giận, nghe vậy thì cười lạnh: "Ta và Triều Triều đã hẹn nhau vào hôm Hội hoa rồi, huống hồ với quan hệ giữa ta và Triều Triều, có cái gì không thích hợp chứ?"
Tô Thầm nhìn Lộ Cảnh Hủ rồi lại nhìn Tiết Phùng Châu, y không sao chen vào được giữa hai người họ, chỉ đành kéo nhẹ Tiết Phùng Châu: "Tiết Phùng Châu, từ từ đã."
Tiết Phùng Châu rũ mắt nhìn Tô Thầm, ánh mắt lại lộ vẻ ấm ức quen thuộc.
Tô Thầm vỗ vỗ mu bàn tay hắn trấn an, rồi nhìn về phía Lộ Cảnh Hủ: "Quan Nam, hôm nay có lẽ ta không đi được."
"Tại sao chứ? Rõ ràng chúng ta đã hẹn trước rồi mà."
- Lộ Cảnh Hủ nhìn hành động giữa Tô Thầm và Tiết Phùng Châu, lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội.
Hắn nghiến răng nói: "Đệ vì hắn….. mà hủy hẹn với ta sao?"
"Không phải, ta……"
"Ngươi đã hẹn rõ ngày chưa?"
- Tiết Phùng Châu kéo Tô Thầm về sau lưng mình, nhìn Lộ Cảnh Hủ với vẻ khinh thường: "Nếu không có, ngươi lấy tư cách gì mà chất vấn Triều Triều?"
"Chuyện này không liên quan đến Tiết tướng quân."
- Lộ Cảnh Hủ ngừng lại, sau đó nói: "Nếu Tiết tướng quân đã muốn chen vào, vậy ngươi lấy tư cách gì nói chuyện thay Triều Triều?"
"Đương nhiên là có tư cách."
- Tiết Phùng Châu ngoắc lấy ngón tay Tô Thầm, y khẽ rụt lại thì bị hắn nắm chặt lấy tay. Hắn mỉm cười tự đắc trước ánh mắt hoang mang, không thể tin nổi của Lộ Cảnh Hủ: "Hôm nay ta đã hẹn với tiểu công tử rồi. Huống hồ, giống như Lộ đại nhân nói, xét về mối quan hệ giữa ta và tiểu công tử, ta có đủ tư cách nói chuyện nhỉ?"
Lộ Cảnh Hủ nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm chặt, đầu óc trống rỗng, ngón tay run nhè nhẹ. Hắn nhìn Tiết Phùng Châu, rồi lại nhìn Tô Thầm: "Ngươi…… Các ngươi…… Đây là có ý gì?"
Nét mặt Tiết Phùng Châu nhàn nhạt: "Lộ đại nhân nhìn mà không hiểu sao?"
Lộ Cảnh Hủ hiểu, bởi vì hiểu nên hắn mới sững sờ như vậy. Đồng thời, hắn cũng nhận ra tại sao bản thân luôn ghen ghét khi thấy Thẩm Hoàn Chi và Tiết Phùng Châu xuất hiện bên cạnh Tô Thầm, và tại sao hắn luôn để ý mối quan hệ "quen biết lâu nhất" và "thân nhất" giữa họ đến vậy.
Hắn…… Hắn đối Tô Thầm, hắn đối Tô Thầm………
Ánh mắt Lộ Cảnh Hủ như đang mong chờ sự cứu rỗi từ Tô Thầm: "Triều Triều, đệ hãy nói không phải như vậy đi, đệ và Tiết Phùng Châu không hề có quan hệ gì hết….. Đúng không?"
Tô Thầm nhìn thấy dáng vẻ bị đả kích lớn của Lộ Cảnh Hủ thì có chút áy náy. Lộ Cảnh Hủ là bằng hữu của y, đáng lẽ y nên nói với hắn trước, thay vì đột ngột phát hiện giống như bây giờ……
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!