Tiết Phùng Châu nắm lấy ngón tay Tô Thầm rồi hôn lên, y cảm thấy nhột, không nhịn được rụt lại: "Tiết Phùng Châu."
"Tiểu công tử không gọi tên tự của ta sao?"
- Tiết Phùng Châu v**t v* mặt Tô Thầm rồi hôn lên cổ y, hơi thở gấp gáp: "Tiểu công tử gọi một tiếng, ta sẽ không làm phiền ngươi nữa."
Rõ ràng chỉ cần gọi một cái tên thôi, nhưng không hiểu sao Tô Thầm cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, không thể nào thốt ra được.
Trong mắt Tiết Phùng Châu tràn ngập vui vẻ: "Tiểu công tử, ngươi ngại gọi tên ta, hay là đã quên mất rồi thế?"
Tô Thầm cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả vào tai, y lắc đầu lia lịa, không phải là quên mất……
"Không sao"
- Tiết Phùng Châu thì thầm, luồng nhiệt nóng bỏng di chuyển xuống cổ: "Tiểu công tử có thể từ từ nhớ……"
Môi hắn hôn lên yết hầu của Tô Thầm khiến y cảm thấy như bị bỏng, cơ thể hơi rùng mình một chút.
"Ngươi đừng, đừng hôn. Nhỡ có người, có người tới thì sao?"
- Tô Thầm run rẩy nói.
"Tiểu công tử sợ bị ai nhìn thấy?"
- Tiết Phùng Châu thấp giọng hỏi: "Lộ Cảnh Hủ, hay là Thẩm Hoàn Chi?"
"Không liên quan đến bọn họ……"
- Tô Thầm nói: "Sao lần nào gặp ta ngươi cũng hôn? Sắp bị ngươi hôn đến mòn da rồi, ngươi không thể làm gì khác ngoài hôn sao?"
"Ta muốn hôn ngươi, từ lần đầu tiên gặp đã muốn hôn ngươi. Không chỉ hôn, ta còn muốn làm những chuyện khác nữa."
Môi Tiết Phùng Châu lại hôn lên môi Tô Thầm: "Tiểu công tử nói làm chuyện khác là làm gì ha? Chỉ cần tiểu công tử muốn, ta đều làm cho ngươi."
Tô Thầm không muốn hiểu "chuyện khác" là chuyện gì, y quay mặt đi: "Dù sao…dù sao cũng đừng gặp liền hôn."
"Đêm qua ta chưa có hôn ngươi."
- Tiết Phùng Châu cảm thấy tủi thân: "Lâu ngày gặp lại, ta chỉ muốn gần gũi với ngươi một chút cũng không được sao?"
"Ngươi kiềm chế một chút."
- Tô Thầm cắn môi: "Chẳng lẽ ngươi không thấy xấu hổ sao?"
"Ta gần gũi với người mình thương thì có gì xấu hổ chứ?"
Trong đầu Tiết Phùng Châu có rất nhiều ý nghĩ, nhưng thấy Tô Thầm nói như vậy, hắn chỉ đành nhịn xuống mong muốn của mình: "Được rồi, ta nhịn. Tiểu công tử muốn làm gì nào?"
"Cái gì mà nhịn chứ."
- Tô Thầm nhíu mày: "Không cho ngươi hôn thì đau khổ vậy sao?"
"Tiểu công tử cũng biết ta thích hôn mà."
- Tiết Phùng Châu cắn nhẹ vành tai của Tô Thầm, thấp giọng nói: "Nhưng điều ta muốn nhất chính là, được ở bên cạnh tiểu công tử mọi lúc mọi nơi, không bao giờ tách rời."
Tô Thầm: "......", không tách rời là theo nghĩa đen luôn sao?
Y đẩy Tiết Phùng Châu ra, nói: "Ngươi buông ra đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!