"Cơ thể ngươi không tốt, đừng tức giận."
- Thẩm Hoàn Chi đỡ Tô Thầm ngồi xuống, khuôn mặt nhăn lại đầy vẻ áy náy: "Là ta sai. Ta không nên tranh luận với hắn để ngươi tức giận."
"Ta không giận."
- Môi Tô Thầm tái nhợt, y ngước mắt nhìn Thẩm Hoàn Chi: "Xin lỗi."
"Sao ngươi lại xin lỗi ta?"
- Thẩm Hoàn Chi có chút bất đắc dĩ: "Ngươi là ngươi, Lộ Cảnh Hủ là Lộ Cảnh Hủ, ngươi không cần thay hắn xin lỗi."
"Ta không xin lỗi thay huynh ấy, ta sẽ không tự tiện xin lỗi thay bất kỳ ai. Nhưng ngươi đến chỗ ta mà lại bị mắng như vậy……" - Tô Thầm nhẹ giọng nói: "Ta cảm thấy mình cũng có trách nhiệm."
"..."
- Thẩm Hoàn Chi cụp mắt xuống, nhìn hàng mi hơi rung động và khuôn mặt tái nhợt của Tô Thầm. Một lúc lâu sau, hắn mới nói: "Vậy thì ta cũng nên xin lỗi ngươi, ta không nên tranh chấp với hắn trước mặt ngươi, còn hại ngươi cảm thấy khó chịu."
Tô Thầm thấp giọng nói: "Ngươi không sai."
"Ta cũng sẽ đi xin lỗi hắn."
- Giọng nói của Thẩm Hoàn Chi có chút chua chát: "Triều Triều, ngươi đừng nóng giận."
"Ta thật sự không giận."
- Tô Thầm nhếch khóe miệng: "Nếu Quan Nam không thích ngươi, thì ngươi đừng nên tìm huynh ấy. Ngươi cũng không làm sai chuyện gì."
"Nghe lời ngươi."
- Thẩm Hoàn Chi giơ tay chạm lên trán Tô Thầm, khẽ nhíu mày: "Sao lại lạnh như vậy?"
Ánh mắt Tô Thầm dừng lại trên khuôn mặt Thẩm Hoàn Chi một lúc rồi dời đi: "Chắc là do trời mưa... Đúng rồi, hôm nay ngươi đến tìm ta có việc gì vậy?"
"Bức họa hôm trước ngươi tặng ta rất đẹp."
- Thẩm Hoàn Chi lại cố kìm nén gương mặt tươi cười: "Còn đẹp hơn bức họa được vẽ ở phủ Trưởng công chúa, hẳn là tốn rất nhiều tâm huyết, cho nên…. ta cũng muốn tặng ngươi một món quà."
Tô Thầm bật cười: "Ngươi cũng bỏ rất nhiều tâm tư để tìm cho ta quyển Du ký của Hạc Du tiên sinh mà."
"Đó là ta tự nguyện."
- Thẩm Hoàn Chi cẩn thận lấy một hộp gấm từ trong lồng ngực: "Chờ sau này được thăng chức, ta sẽ tặng ngươi thứ tốt hơn."
Thứ Thẩm Hoàn Chi tặng là một chiếc trâm cài tóc hoa mai, viên ngọc được khảm trang trí có màu đỏ rực rỡ, vô cùng bắt mắt.
"Đẹp quá, cảm ơn ngươi."
- Tô Thầm nói: "Nhưng lần sau không cần tiêu nhiều tiền để mua thứ này cho ta đâu, ta có rất nhiều."
"Ta biết ngươi có rất nhiều, cái này cũng không đáng giá bao nhiêu."
- Thẩm Hoàn Chi có chút lắp bắp: "Ta chỉ là…chỉ là muốn tặng ngươi. Thực ra ta đã mua nó mấy ngày trước, nhưng không tìm được lý do để tặng ngươi."
Tô Thầm ngẩn người, không biết có phải vì tình cảm của Tiết Phùng Châu mà y nghi hoặc lung tung hay không, nhưng y cảm thấy lời nói của Thẩm Hoàn Chi có chút kỳ lạ.
"Ta……"
- Thẩm Hoàn Chi chú ý tới nét mặt của Tô Thầm, thấp giọng nói: "Quen biết nhau lâu rồi nhưng ta chưa tặng ngươi thứ gì, nếu ngươi thích thì tốt quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!