Đúng vậy, y có chuyện muốn nói với Tiết Phùng Châu. Tô Thầm nghĩ...... chuyện này rất quan trọng. Y không muốn chờ đến khi Tiết Phùng Châu quay về mới nói cho hắn biết.
Y biết Tiết Phùng Châu rất lợi hại, nhưng tiêu diệt thổ phỉ cũng vô cùng nguy hiểm, y lo lắng lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì biết phải làm sao. Dòng lịch sử của thời đại này đã khác xa so với trí nhớ của y, tương lai sau này như thế nào không ai biết trước được, cũng không biết vận mệnh của Tiết Phùng Châu sẽ ra sao.
Tô Thầm từng nghĩ mình sẽ mãi làm công tử bột ốm yếu, uống thuốc sống qua ngày cũng được. Y không cần quan tâm đến sống chết của Tiết Phùng Châu, cũng không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với hắn...... Nói cho cùng, y đã ích kỷ bởi sự sợ hãi. Nếu có người thực sự chết ngay trước mắt, y chỉ đành bất lực, chẳng thể làm được gì.
Nhưng hiện tại đối với Tô Thầm mà nói, Tiết Phùng Châu đã khác, y để ý hắn, quan tâm hắn. Hắn là người rất quan trọng với y.
Không thể phủ nhận rằng, nếu người khác đối xử với y giống như Tiết Phùng Châu, y đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với người đó, tuyệt đối không còn dây dưa....... Nhưng y lại mềm lòng và dung túng cho Tiết Phùng Châu, bởi vì hắn đặc biệt trong lòng y.
Con ngựa phi nhanh như bay đến cổng thành, khi đến nơi, sắc mặt Tô Thầm đã tái nhợt.
Tiếng vó ngựa dần chậm lại, Tô Thầm đặt tay lên trái tim đang đập thình thịch, ánh mắt vẫn ngóng nhìn phía bên ngoài cổng thành.
Hắn đi rồi sao?
Có lẽ đi rồi, y đã tới muộn.
Tiết Phùng Châu không nói thời gian xuất phát cho y biết, có lẽ vì không muốn để y tiễn hắn.
"Công tử, Tiết tướng quân đã đi rồi."
- Tùy Ý đuổi kịp đến nơi: "Nếu công tử có chuyện muốn nói, không bằng viết thư cho Tiết tướng quân."
Tô Thầm mím môi, quất roi xuống lần nữa.
Tốc độ di chuyển của đại quân không nhanh, chắc bọn họ vẫn chưa đi quá xa. Tô Thầm muốn đi về phía trước một đoạn nữa, nếu vẫn không nhìn thấy Tiết Phùng Châu, có lẽ lời này định sẵn không nên nói ra.
Gió lớn đập vào mặt khiến y ho dữ dội không kiểm soát, càng ho càng cảm thấy khó thở.
"Công tử, chúng ta trở về đi."
- Tùy Ý lại kêu lên: "Tướng quân sẽ quay về mà."
Phía trước dần xuất hiện một lá cờ đen tung bay, trên đó có thêu một chữ Trấn.
Là Trấn Quốc Quân.
Lính gác cuối hàng nhanh chóng chạy lên phía trước báo cáo: "Tướng quân, có người đang đuổi theo phía sau."
Tiết Phùng Châu nâng mí mắt, sắc mặt ảm đạm: "Ai?"
"Thuộc hạ không rõ, nhưng đối phương cưỡi ngựa, trông có vẻ gấp gáp."
"Gấp gáp?"
Tiết Phùng Châu định nói nếu là kẻ địch thì lập tức g**t ch*t, nhưng khi vừa mở miệng thì dường như nghe thấy giọng nói của ai đó đang gọi tên hắn.
Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, giọng nói kia càng trở nên rõ ràng và quen thuộc.
"Hình như là tiểu công tử."
- Triệu Cửu nói nhỏ: "Lâm Vu không ngăn tiểu công tử lại sao?"
Là Tô Thầm.
Tiết Phùng Châu nhìn thấy một góc áo choàng hiện ra, là y phục đỏ thẫm như máu. Tô Thầm đang cưỡi trên một con ngựa mạnh mẽ, có vài phần hung hăng. Nếu không phải vì thân thể suy nhược, Tô Thầm nhất định trở thành một nam tử được mọi người trong kinh ngưỡng mộ.
"Tiếp tục đi về phía trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!