Chương 30: TIỄN BIỆT

Đến giờ Mão [5h], Tiết Phùng Châu mở mắt.

Hắn ôm chặt Tô Thầm vào lòng theo thói quen. Thiếu niên đang ngủ say chợt nhíu mày lẩm bẩm cái gì đó. Thấy vậy, Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng buông lỏng tay ra.

Lông mi của thiếu niên vừa mỏng vừa dài lại cong vút, khi mở mắt thì xinh đẹp tuyệt trần, khi nhắm lại thì ngoan ngoãn, an tĩnh.

Tiết Phùng Châu lấy ngón tay chạm lên nốt chu sa giữa mày của Tô Thầm, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt y như thể muốn khắc sâu hình bóng y vào lòng trước khi rời đi. Mãi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng động, hắn mới lưu luyến thu hồi tầm mắt, và lấy y phục trên bình phong mặc vào.

Thiếu niên trên giường trở mình, môi mấp máy gọi: "Tiết Phùng Châu......"

Tiết Phùng Châu xoay người lại, thấy Tô Thầm đang dụi mặt vào gối, một bên mắt nửa mở nửa che mà nhìn hắn một cách mơ màng.

"Ta làm ngươi tỉnh à?"

- Tiết Phùng Châu đi tới mép giường rồi cúi xuống, khẽ nói: "Lỗi của ta."

Tô Thầm vẫn chưa tỉnh táo: "Sao ngươi lại ra khỏi giường?"

Thiếu niên vẫn còn ngái ngủ nên nói bằng giọng mũi nghèn nghẹn, nghe nũng nịu như thể đang làm nũng. Trái tim Tiết Phùng Châu như muốn tan chảy, hắn không nhịn được mà hôn lên khóe môi của Tô Thầm: " Hôm qua đã nói với tiểu công tử rồi mà, ta sẽ rời kinh một khoảng thời gian."

"Ồ."

- Tô Thầm cố gắng mở mắt: "Rời kinh, rời kinh làm gì...... khi nào đi?"

"Đợi chút."

- Tiết Phùng Châu bật cười, duỗi tay che mắt Tô Thầm lại: "Tiểu công tử ngủ đi, chờ ngươi ngủ ta mới đi."

"Đêm qua, giận ngươi, ta muốn......"

- Tô Thầm lẩm bẩm, giọng nói càng ngày càng nhỏ: "Ta muốn tiễn ngươi."

Chỉ vài chữ ngắn ngủi đập vào màng nhĩ đã đủ khiến trái tim Tiết Phùng Châu đập thình thịch, hắn vừa hồi hộp vừa mong chờ.

Yết hầu lăn lộn, hắn nói: "Ta phải đi sớm, không tiện gọi ngươi dậy. Tiểu công tử muốn tiễn ta đã đủ khiến ta vui sướng rồi, rất rất vui."

Tô Thầm có chút ngây ngốc.

"Tiểu công tử."

- Tiết Phùng Châu đặt một con dao găm ở đầu giường: "Mấy ngày tới không có ta bên cạnh, ngươi phải tự bảo vệ chính mình cho tốt", Lâm Vu cũng sẽ bảo vệ ngươi.

Tô Thầm mơ hồ ừm một tiếng.

"Dao găm này tặng ngươi để phòng thân."

- Tiết Phùng Châu tiếp tục nói: "Nếu có ai bắt nạt ngươi thì hãy dùng nó."

Tô Thầm giơ tay bụm miệng Tiết Phùng Châu lại: "Ồn ào."

"......"

- Tiết Phùng Châu hôn vào lòng bàn tay của Tô Thầm: "Ta không nói nữa, ngươi mau ngủ đi."

"Ngươi cũng ngủ."

- Tô Thầm nhắm mắt lại, đầu óc bị cơn buồn ngủ nhấn chìm: "Ngủ."

Đáy mắt Tiết Phùng Châu hiện lên ý cười dịu dàng: "Bây giờ ta không ngủ được. Nếu tiểu công tử muốn ta ngủ cùng thì chờ ta về nhé, sau này sẽ ngủ chung giường với ngươi mỗi ngày."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!