Chương 3: TIỆC SINH NHẬT (1)

"Chúc mừng Tô Thừa tướng, ái tử đã hồi kinh, cả gia đình có thể đoàn tụ rồi."

"Hoan nghênh, hoan nghênh."

- Tô Ý mặt mày tươi rói, đứng trước cổng lớn phủ Thừa tướng đón khách. Ông hành lễ với quan viên trước mặt, giơ tay mời: "Vương đại nhân, mời vào trong."

"Viên Thượng thư cũng tới à?"

...

Phủ Thừa tướng hiếm khi náo nhiệt như vậy, nguyên do là vì Tô Ý không tiếp xúc riêng với những quan viên khác. Vậy nên khi nhận được thiệp mời, rất nhiều người sẵn lòng đến dự, thêm vào đó Mạnh Tụ Ngọc cũng mời rất nhiều phu nhân và danh môn khuê tú có quan hệ thân thiết.

Mạnh Tụ Ngọc vấn tóc cao, mặc một chiếc áo cổ đứng màu xanh ngọc, bên ngoài khoác thêm áo choàng màu đỏ thêu ngọc hồ, toát ra vẻ đoan trang khôn tả. Được những vị phu nhân khác hết lời ca ngợi, Mạnh Tụ Ngọc khẽ mỉm cười và chỉnh lại trâm cài tóc.

Ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở một nơi, Mạnh Tụ Ngọc bước tới phía trước vài bước, hỏi: "Quan Nam? Mẫu thân con đâu?"

Đó là một thiếu niên trẻ tuổi có khuôn mặt tuấn lãng, tóc vấn ngọc quan, thân mặc trường bào khoác thêm một chiếc áo lông chồn bên ngoài. Người đó lễ phép hành lễ: "Phu nhân, hôm nay mẫu thân ốm nhẹ không thể đến dự tiệc, nên vãn bối đành đến thay mẫu thân."

"Khi còn bé, con toàn gọi ta là dì Ngọc."

- Mạnh Tụ Ngọc ngậm ngùi: "Vậy mà bây giờ đã cao lớn, mạnh khỏe như vậy rồi. Ta nghe mẫu thân con nói kỳ thi mùa thu vừa rồi con đỗ hạng cao, đúng là tiền đồ vô lượng."

Lộ Cảnh Hủ đáp lại bằng một nụ cười, sau đó nhìn thoáng qua tiền viện: "Sao không thấy đệ đệ Triều Triều ạ?"

Mạnh Tụ Ngọc nở nụ cười: "Triều Triều vẫn chưa ra, hai đứa lâu rồi chưa gặp nhau nhỉ. Triều Triều không có nhiều bằng hữu trong kinh thành, nếu con muốn thì vào gặp đi."

Mạnh Tụ Ngọc và mẫu thân của Lộ Cảnh Hủ là bạn thân của nhau, nên Tô Thầm và hắn cũng coi như thành mai trúc mã.

Lộ Cảnh Hủ hành lễ: "Hôm nay vãn bối tới đây, cũng muốn được ôn chuyện với đệ đệ Triều Triều một lúc."

Mạnh Tụ Ngọc quay đầu phân phó: "Hạnh Chỉ, dẫn đường cho Lộ đại nhân đến Phúc Lan Uyển."

Tiền viện vô cùng náo nhiệt, nhưng càng đi xa sẽ càng yên tĩnh. Khi đến trước Phúc Lan Uyển, bên ngoài đã không còn truyền đến bất kỳ tạp âm nào. Hạnh Chỉ dẫn Lộ Cảnh Hủ đi ngang một vườn mai đỏ, sau đó nhẹ nhàng mở cổng lớn của Phúc Lan Uyển.

Cửa phòng đang mở, còn chưa tới gần đã có thể cảm nhận được sự ấm áp.

Có người đang thản nhiên bưng một cái chậu ra ngoài. Ngay khi nhìn thấy Hạnh Chỉ, người đó dừng lại hỏi: "Hạnh Chỉ tỷ tỷ, tiền viện cho gọi công tử sao?"

"Không phải."

- Hạnh Chỉ cười nói: "Phu nhân bảo ta dẫn một người bạn cũ của công tử tới thăm."

Ánh mắt Tùy Ý nhìn về phía Lộ Cảnh Hủ, hành lễ: "Công tử đang ở bên trong, Lộ đại nhân có thể trực tiếp vào ạ."

Lộ Cảnh Hủ gật đầu rồi đi theo Hạnh Chỉ vào bên trong.

Một thiếu niên đang đứng bên cạnh cửa sổ, đưa lưng về phía hai người. Bóng lưng mảnh khảnh trông thật mỏng manh, đai lưng màu ngọc bích tôn lên vòng eo nhỏ gọn. Không ai biết y đang nhìn gì mà lại chăm chú đến như vậy.

"Công tử."

- Hạnh Chỉ lên tiếng: "Lộ đại nhân muốn gặp người."

Lộ Cảnh Hủ nhìn Tô Thầm quay người lại, trường bào màu đỏ làm sáng bừng khuôn mặt thanh tú của thiếu niên, đôi mắt màu hổ phách toát lên sự dịu dàng.

Từ sau khi Tô Thầm đến chùa Bạch Mã, cả hai người không còn thường xuyên gặp nhau, chỉ thỉnh thoảng gửi thư từ qua lại. Đứa trẻ ốm yếu ngày bé như xuất hiện bên cạnh thiếu niên kia, cảm giác quen thuộc nháy mắt ùa về.

Lộ Cảnh Hủ lên tiếng trước, cười nói: "Triều Triều, đệ còn nhớ ta không?"

Tô Thầm nhìn khuôn mặt của Lộ Cảnh Hủ, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh một người đàn ông lưng gù trong sách lịch sử. Y im lặng một cách bất thường, chỉ chớp chớp mắt, cố gắng gạt hết đi những hình ảnh trong đầu. Cuối cùng, y cưỡng ép chính mình liên tưởng vị công tử cao ráo, khiêm tốn trước mặt thành người bạn thời thơ ấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!