Chương 28: UYÊN ƯƠNG (2)

Sau khi trở về từ phủ tướng quân, cơn giận của Tô Thầm đối với Tiết Phùng Châu đã tiêu tan rất nhiều. Y mơ hồ nhận ra rằng mình thực sự quá mềm lòng với Tiết Phùng Châu.

Từ nhỏ đến lớn, bằng hữu duy nhất có thể gần gũi với y như vậy chỉ có mỗi Tiết Phùng Châu, cho nên khi hắn muốn vượt qua ranh giới tình bạn, muốn được tiếp xúc thân thể với y, y không biết làm thế nào để từ chối.

Nhưng nếu nói y thích hắn thì tất nhiên không phải, y chưa chuẩn bị tâm lý để thích Tiết Phùng Châu, mặc dù hai người đã hôn nhau rất nhiều lần……

Tô Thầm cảm thấy mình đối xử với Tiết Phùng Châu như vậy thật không khác gì tra nam vô tình mà.

Chính vì không hiểu rõ tình cảm dành cho Tiết Phùng Châu, nên Tô Thầm nghĩ cứ để mặc mọi chuyện như vậy đi, có điều y sẽ không để Tiết Phùng Châu có hành động quá thân mật với mình nữa. Ít nhất không thể để hắn hôn mình đến mức trống rỗng cả tâm trí lẫn cơ thể.

Nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ, Tô Thầm thậm chí cảm thấy bản thân dễ dàng bị thao túng khi ở trong trạng thái đó.

Nghĩ đến đây, y chạm vào môi với sự sợ hãi đeo bám trong lòng.

Tô Thầm bình tĩnh lại, trải ra tờ giấy Tuyên Thành, vừa định đặt bút thì hỏi Tùy Ý: "Bút lông và nghiên mực lần trước Tiết tướng quân tặng đâu rồi?"

"Ở trong kho ạ."

- Tùy Ý hỏi: "Công tử muốn dùng ạ? Để nô tỳ lập tức đi lấy cho người."

Tô Thầm hơi chần chờ một lúc: "Mang ra đây, ta đã hứa với Tiết Phùng Châu sẽ tặng hắn một bức tranh dùng bộ bút lông và nghiên mực đó để vẽ."

Tùy Ý lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là vậy".

Tô Thầm nhìn thấy nhưng giả vờ lơ đi, chỉ chăm chăm dọn dẹp đồ trên mặt bàn.

Vốn định ngắm phong cảnh bên ngoài phòng, nhưng khi vươn tay mở cửa sổ thì chợt nhớ ra y đã niêm phong toàn bộ cửa vì giận Tiết Phùng Châu. Bây giờ muốn mở cũng không thể mở được nữa, rốt cuộc y mới là người chịu thiệt thòi nhất.

Tô Thầm thở dài và lặng lẽ thu tay lại. Thôi vậy, cảnh bên ngoài ra xem lúc nào chẳng được, cứ để như vậy đi. Tô Thầm ảo não nhìn tờ giấy Tuyên Thành, không biết nên vẽ cái gì mới được, có lẽ chờ đến Hội hoa xuân rồi vẽ vậy.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Tô Thầm kêu hai hạ nhân chuyển bàn của mình ra ngoài sân. Gốc đại thụ trong nội viện đã đâm chồi xanh mơn mởn, dường như chim chóc rất thích làm tổ trên đó.

Tô Thầm vừa chấm mực thì Tùy Ý từ bên ngoài đi vào, trong tay cầm một hộp gấm: "Công tử, vừa nãy nô tỳ ra ngoài thì gặp Triệu Cửu bên cạnh Tiết tướng quân, hắn bảo nô tỳ đưa cho công tử cái này."

Tô Thầm nhìn qua: "Cái gì vậy?"

"Không biết ạ."

- Tùy Ý nói: "Triệu Cửu nói Tiết tướng quân muốn công tử tự mở ra, nếu công tử muốn hồi âm thì viết thư rồi đưa cho Triệu Cửu, để hắn mang về."

Hồi âm? Tiết Phùng Châu còn muốn chơi trò trao đổi thư từ với y?

Tô Thầm mở hộp ra rồi nhìn thoáng qua, bên trong có vài hạt đậu đỏ bóng bẩy. Y chậm rãi mở lá thư, chỉ thấy hai chữ "Nhớ ngươi" được viết to với nét chữ rồng bay phượng múa.

Ký tên Hành Chu.

Nét chữ của Tiết Phùng Châu phóng khoáng không hề gò bó, giống hệt như tính cách của hắn.

Tô Thầm cảm thấy buồn cười, Tiết Phùng Châu sao lại biết đậu đỏ có thể dùng để gửi gắm tương tư, chẳng lẽ có người mách nước cho hắn?

"Công tử có hồi âm không ạ?"

- Tùy Ý hỏi.

Y tiện tay dùng cây bút lông vừa chấm mực khi nãy để viết hồi âm cho Tiết Phùng Châu, sau đó bỏ vào một phong thư rồi đưa cho Tùy Ý: "Ngươi đưa cho Triệu Cửu đi."

Tùy Ý cầm lá thư đi, còn Tô Thầm thì nhặt những hạt đậu bỏ lại vào trong hộp gấm, ngắm thêm một lúc rồi mới cất đi.

Tiết Phùng Châu thật là……bắt người khác chạy đi chạy về chỉ để đưa vài hạt đậu đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!