Chương 26: PHỦ TƯỚNG QUÂN (2)

Xe ngựa đi giữa phố xá sầm uất, khi đến một ngã ba lớn thì Tô Thầm đột nhiên hỏi: "Phủ tướng quân cách đây không xa đúng không?"

Tùy Ý đáp phải.

Tô Thầm buông rèm, nhàn nhạt nói: "Đến phủ tướng quân một chuyến."

Tùy Ý lập tức kêu phu xe rẽ hướng đến phủ tướng quân, rồi hỏi: "Công tử muốn đi thăm Tiết tướng quân ạ?"

"Không phải."

- Tô Thầm nắm chặt quyển sách trong tay: "Ta muốn chế giễu hắn mà thôi."

Tùy Ý lần đầu tiên nghe Tô Thầm nói như vậy, không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Nàng nói: "Tiết tướng quân chọc giận công tử, công tử cứ mặc kệ là được. Đến phủ để chế giễu Tiết tướng quân...... công tử đang vào địa bàn của người khác, lỡ Tiết tướng quân tức giận làm hại công tử thì phải làm sao?"

Tô Thầm: "......"

Tay của y cứng đờ: "...... Cũng, cũng đúng. Vậy thôi, không đi nữa."

Nhưng bây giờ muốn quay đầu thì có hơi trễ.

"Cứ coi như đi đường vòng qua phủ tướng quân thôi."

- Tô Thầm lẩm bẩm: "Đi thẳng đi, đừng dừng lại."

Tùy Ý lo lắng nói: "Nô tỳ nghe nói Tiết tướng quân là người có thù tất báo, thủ đoạn thẩm vấn tội nhân cực kỳ tàn nhẫn và ngoan độc. Hiện tại công tử với Tiết tướng quân xảy ra bất hòa, có lẽ nên phái thêm người bảo vệ công tử, tránh bị tướng quân trả thù."

Tô Thầm: "....... Không có đâu. Nếu muốn trả thù phải là ta trả thù mới đúng. Hắn sao dám mặt dày vô liêm sỉ mà tấn công ngược lại ta?"

Tùy Ý cũng chỉ là lo lắng, nghe Tô Thầm nói vậy thì lông mày nhăn lại: "Tiết tướng quân làm hại công tử sao? Nếu là như vậy, nô tỳ phải nói cho đại nhân mới được."

"Không, không, không, không."

- Tô Thầm thở dài: "Việc này ngươi đừng lo lắng, cũng đừng nói cho phụ thân và mẫu thân, không sao đâu mà."

Tùy Ý đành im miệng.

Xe gần tới phủ tướng quân, Tô Thầm vén rèm lên, lén lút nhìn ra ngoài. Cổng lớn của phủ tướng quân mở rộng, trông có vẻ nặng nề và cổ kính. Thủ vệ gác cổng thì đứng ngay ngắn thẳng tắp, trong tay cầm trường thương, mặt không cảm xúc, nhìn rất khó bắt chuyện.

Tô Thầm hơi do dự rồi hạ rèm xuống, sau đó rướn người kêu lên: "Dừng xe."

Cỗ xe ngựa lập tức dừng lại, Tùy Ý hỏi: "Công tử, có chuyện gì vậy?"

"Ngươi đi hỏi lính gác cổng, chỉ cần hỏi xem bệnh tình của Tiết Phùng Châu như thế nào là được."

- Tô Thầm chỉ vào một thủ vệ.

Tùy Ý suy nghĩ một lát thì nói: "Công tử, nô tỳ sẽ đi hỏi. Nhưng công tử kêu xe ngựa đi về phía trước một chút, lát nữa nô tỳ sẽ quay lại. Xe ngựa dừng trước phủ tướng quân dễ thu hút sự chú ý."

Tô Thầm đồng ý.

Phủ tướng quân thường không có người tới bái phỏng, mà xe ngựa của y có khắc biểu tượng phủ Thừa tướng. Nếu bị người mang ý đồ không tốt tung tin vào cung thì quả thực không ổn.

Xe ngựa đi về phía trước một đoạn rồi dừng lại bên đường. Tô Thầm lật lật quyển du ký, yên tĩnh đọc trong lúc chờ đợi.

"Tùy Ý quay lại chưa?"

Phu xe trả lời: "Bẩm công tử, vẫn chưa."

Tô Thầm nhíu mày, Tùy Ý chỉ ra cổng hỏi một câu thôi mà, tại sao vẫn chưa quay về? Không lẽ người của phủ tướng quân hiểu nhầm Tùy Ý là thích khách nên bắt nàng mất rồi? Chờ thêm một lúc nữa, nếu Tùy Ý vẫn không quay lại thì y sẽ tự mình xem thử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!