Sau khi vòng qua ngọn núi, bọn họ đến được doanh trại cách đó không xa.
Có điều, ở đây không có tiếng hô vang rền như lúc trước Tô Thầm nghe thấy, khu vực xung quanh doanh trướng có vẻ khá yên tĩnh, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng cười.
Tiết Phùng Châu xuống ngựa trước rồi bế Tô Thầm xuống, đồng thời lấy áo choàng của mình khoác lên người Tô Thầm, nói: "Chúng ta vào trong thôi."
"Cứ như vậy đi vào sẽ không sao chứ?"
- Tô Thầm có hơi ngập ngừng: "Nếu để Bệ Hạ biết ngươi tự tiện mang người ngoài vào quân doanh, sợ là......"
"Ngươi lo lắng cho ta à?"
- Tiết Phùng Châu cười nhẹ: "Không cần sợ, đi thôi."
Tô Thầm đành phải đi theo Tiết Phùng Châu. Càng vào trong âm thanh ồn ào càng lớn, Tô Thầm không biết những tiếng động đó phát ra từ đâu, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn, chỉ lẽo đẽo bám theo bước chân của Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu nói: "Lúc này là giờ ăn trưa, mọi người đều đi ăn cơm rồi, không có người đâu......"
Tiết Phùng Châu còn chưa dứt lời, phía trước liền có hai ba giọng nói vang lên: "Tướng quân!"
Tiết Phùng Châu gật đầu, đứng chắn trước mặt Tô Thầm, thuận miệng hỏi: "Các ngươi ăn xong rồi?"
"Vâng. Lâm phó tướng đã đem cơm trưa đến doanh trướng cho tướng quân rồi!"
- Binh sĩ lên tiếng trả lời, hơi tò mò liếc nhìn người đứng sau lưng Tiết Phùng Châu nhưng không thể thấy rõ mặt, chỉ thấy một sợi dây buộc tóc màu đỏ.
Tiết Phùng Châu ừ một tiếng và không nói gì thêm. Hắn dẫn Tô Thầm vào trong lều, bảo y ngồi xuống rồi đi tìm thuốc bôi và chuẩn bị một chiếc khăn sạch. Sau đó, hắn quỳ một chân trước mặt Tô Thầm, cẩn thận lau sạch vết bẩn trong lòng bàn tay y.
Nước lạnh buốt khiến Tô Thầm hơi run rẩy.
"Đau không?"
- Tiết Phùng Châu hỏi, động tác cũng nhẹ nhàng hơn một chút: "Nếu đau thì nói cho ta biết, ta sẽ lau nhẹ hơn."
Tô Thầm hơi lắc đầu: "Vẫn ổn."
Nghe vậy, Tiết Phùng Châu mới yên tâm một chút: "Nếu thấy khó chịu ở đâu phải nói ta biết ngay."
Tô Thầm nhìn hàng lông mi rũ xuống của Tiết Phùng Châu, chợt hỏi: "Sao ngươi lại đột nhiên xuất hiện ở khu vực săn bắn?"
Tiết Phùng Châu hơi dừng động tác lau tay cho Tô Thầm, cười cười: "Ta nghe nói hôm nay đám công tử quý tộc tổ chức săn bắn ở bãi săn. Nơi đó khá gần doanh trại, ta sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên đi xem thử, không ngờ đúng lúc bắt gặp ngươi xảy ra chuyện..... Thật may là ta đã đi."
Nói đến đây, giọng nói của hắn mang theo chút lạnh lùng: "Nếu chuyện này là do có người cố ý nhằm vào ngươi, ta sẽ không dễ dàng buông tha hắn."
Tô Thầm trầm tư một lúc rồi nói: "Ta không nhớ mình đắc tội người khác khi nào, tại sao đối phương lại muốn đẩy ta vào chỗ chết."
Tiết Phùng Châu ngẩng đầu nhìn Tô Thầm, mỉm cười: "Đừng sợ, có ta ở đây, không ai có thể làm tổn thương ngươi...... Ta sẽ chịu trách nhiệm tìm ra hung thủ."
Tô Thầm lại im lặng một lúc rồi nhẹ giọng nói: "Nếu hôm nay không có ngươi, chắc hẳn ta sẽ phải nếm không ít đau khổ."
Giọng điệu của Tiết Phùng Châu bình tĩnh, giống như là đang thề thốt: "Chỉ cần có ta, ngươi tuyệt đối sẽ không chịu khổ."
Tiết Phùng Châu lại cúi đầu, nhẹ nhàng thổi thổi vào lòng bàn tay Tô Thầm. Động tác của hắn cẩn thận và ân cần, như thể sợ rằng Tô Thầm sẽ đau nếu hắn thổi mạnh.
Hành động của hắn giống như đang dỗ dành con nít khiến Tô Thầm cảm thấy không được tự nhiên, y nhỏ giọng kêu: "Tiết Phùng Châu."
Tiết Phùng Châu thoa dược lên lòng bàn tay Tô Thầm, cảm giác lạnh lẽo làm y hơi rùng mình một chút. Cảm giác hơi đau nhưng không quá rõ ràng, có lẽ vì tay y vẫn còn tê liệt nên chưa hồi phục lại xúc cảm.
Tiết Phùng Châu lại thổi nhẹ, sau đó băng bó tay y lại, rồi hỏi: "Có đói bụng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!