Chương 21: SĂN BẮN

Những cành cây ngoài hiên nhà đã đâm chồi nảy lộc, vừa sáng sớm chim non hót líu lo không ngừng.

Tùy Ý chuẩn bị một bộ xiêm y gọn nhẹ, đưa tới cho Tô Thầm: "Công tử chưa bao giờ tham gia những buổi săn bắn kiểu này nên trong phủ không có trang phục cưỡi ngựa, công tử mặc tạm bộ y phục này nhé."

Tô Thầm không quá để tâm: "Chuyện này có hơi quá sức với cơ thể ta, nên ta sẽ không tham gia săn bắn. Mặc như vầy là được rồi."

Tùy Ý hỏi: "Sao công tử không gửi thư từ chối?"

Tô Thầm cười nói: "Đi xem cũng vui mà."

Hai ngày trước, Tô Thầm nhận được thiệp mời tham gia chuyến đi săn đầu xuân do những công tử nhà quan lại quyền quý tổ chức. Người khởi xướng là thiếu gia của phủ Viên Thượng thư, Viên Quy.

Y xem thử danh sách ứng cử viên thì thấy có tên Lộ Cảnh Hủ nên liền đồng ý tham gia. Lần trước y nghe nói Lộ Cảnh Hủ được phái đi phía Tây cứu trợ thiên tai, ngay cả ngày Tết cũng không thể quay về kinh thành. Bây giờ xem ra Lộ Cảnh Hủ đã trở về rồi.

Tô Thầm không giỏi cưỡi ngựa, chỉ muốn nhân cơ hội này đến gặp Lộ Cảnh Hủ. Ban đầu y định đến Lộ phủ thăm hắn, nhưng lại không muốn gặp phụ thân của Lộ Cảnh Hủ.

Khi Tô Thầm còn nhỏ, y từng theo mẫu thân đến Lộ phủ chơi, nơi đó hoàn toàn khác biệt so với Tô gia. Phụ thân Lộ Cảnh Hủ tên là Lộ Thân, bên cạnh ông ta có vài vị trắc phu nhân, tranh đấu trong hậu viện thường xuyên rất kịch liệt. Bản thân Lộ Thân đầu óc không được tỉnh táo cho lắm. Khi ấy Tô Thầm và Mạnh Tụ Ngọc đến Lộ phủ, Lộ Thân đang nổi trận lôi đình với Lộ phu nhân, bà ấy không nhịn nhục mà thẳng tay tát ông ta một cái, còn nói sẽ đến trước mặt vua kiện ông ta sủng thiếp diệt thê...... Tóm lại, đối với một đứa trẻ như Tô Thầm, tình hình lúc ấy khiến y cảm thấy sốc vô cùng, cho nên y không muốn đặt chân đến Lộ phủ nữa.

Theo cảm nhận của y, Lộ Thân là người không chung thủy với thê tử, hơn nữa còn nghiêm khắc và khinh thường trưởng tử. Tô Thầm không thích người này.

Xe ngựa lọc cọc di chuyển đến khu vực săn bắn ở vùng ngoại ô, còn chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng cười nói náo nhiệt.

Tô Thầm bước xuống xe ngựa rồi đi về phía trước, y không thấy Lộ Cảnh Hủ đâu, có lẽ hắn vẫn chưa đến. Tô Thầm quan sát xung quanh một lúc, trong số những người ở đây có vài người rất quen mắt, chắc hẳn từng gặp qua ở phủ Trưởng Công chúa.

Người gửi thiệp mời cho Tô Thầm, Viên Quy, đang giương cung nhắm bắn bia ngắm, mũi tên bay vút trúng ngay hồng tâm, đám đông xung quanh trầm trồ khen ngợi, vây quanh Viên Quy trò chuyện một cách nhiệt tình.

Viên Quy cười nhạt: "Ta chỉ tùy tiện ngắm bắn thôi, nhân vật chính của vở kịch hôm nay không phải là ta đâu."

"Đàn Ngọc huynh văn võ song toàn, nếu hào quang không phải của huynh thì người khác cũng đừng hòng đoạt được."

- Một nam tử mặc trang phục trắng thuần cười nói: "Nếu không phải lúc trước huynh bị thương, vị trí Trạng Nguyên chưa chắc đến lượt Thẩm Hoàn Chi."

"Thẩm đại nhân cũng rất tài giỏi."

- Biểu tình của Viên Quy thong thả: "Hơn nữa, danh hiệu chỉ là hư vô, năng lực thật sự mới là thứ đáng ngưỡng mộ."

Đám đông bên cạnh lập tức lên tiếng phụ họa.

Ánh mắt Viên Quy đảo qua một vòng, nhìn thấy Tô Thầm, hắn đi tới chào hỏi: "Tô Thầm đệ tới rồi."

Tô Thầm chắp tay: "Viên công tử."

Thời điểm đầu xuân vẫn còn hơi lạnh, đôi môi Tô Thầm trắng bệch nên trông y có vẻ yếu ớt, nhưng nốt chu sa giữa mày lại vô cùng diễm lệ. Ánh mắt Viên Quy hơi xao động, hắn cười nói: "Lần trước gặp nhau ở phủ Trưởng Công chúa, bức họa của Tô công tử đã để lại cho ta ấn tượng sâu sắc. Quan hệ giữa phụ thân ta và Thừa tướng đại nhân khá mật thiết, ngươi gọi ta Đàn Ngọc được rồi."

Tô Thầm lịch sự mỉm cười.

Viên Quy đến gần Tô Thầm, chỉ vào cỗ xe ngựa cách đó không xa: "Tô Thầm đệ, đi theo ta."

Tô Thầm không quen việc tiếp xúc quá gần với người xa lạ, y cẩn thận né tránh cánh tay của Viên Quy: "Để làm gì?"

"Biết sức khỏe của Tô Thầm đệ không tốt nên ta đã chọn một con ngựa tính tình ôn hòa cho ngươi."

- Viên Quy dường như không nhận ra sự xa lánh của Tô Thầm, hắn thân mật nắm lấy cánh tay y dẫn đến chỗ xe ngựa: "Con ngựa này rất ngoan, Tô Thầm đệ có thể yên tâm cưỡi."

Tô Thầm miễn cưỡng mỉm cười, cảm ơn: "Viên công tử thật có lòng."

"Gọi ta Đàn Ngọc được rồi."

- Viên Quy nói: "Ngươi đã quay về kinh thành nên sau này chúng ta sẽ còn nhiều dịp gặp mặt, nếu cứ xưng hô xa lạ như vậy thì thật khó xử đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!