Chương 2: TRÊN XE NGỰA

Tùy Ý nhẹ nhàng mở cửa phòng. Trong phòng ấm áp dễ chịu, nàng khẽ bước vào phòng mà không để tiếng bước chân vang lên.

Tô Thầm bị mất ngủ cả đêm nên tinh thần mệt mỏi.

"Công tử."

- Tùy Ý đi đến bên cạnh: "Hạnh Chỉ tỷ tỷ nói xe ngựa đã sẵn sàng, chúng ta xuất phát thôi."

Tô Thầm ừ một tiếng, gấp gọn cuốn kinh Phật đã chép xong rồi đưa cho Tùy Ý, nói: "Đi thôi."

Tùy Ý cầm theo một chiếc áo choàng màu đỏ rực cực kỳ bắt mắt, nói với y: "Công tử, khoác cái này vào đi. Bên ngoài gió lớn, cẩn thận cảm lạnh."

Tô Thầm ngoan ngoãn cúi đầu.

Chiếc áo choàng lớn được Tùy Ý khoác lên người Tô Thầm, phần lông xù ở cổ áo được quấn quanh cổ khiến toàn bộ khuôn mặt y gần như bao trùm trong lông thú. Sắc mặt nhợt nhạt của y dường như trở nên tươi tắn hơn khi khoác lên màu đỏ.

"Công tử nhà chúng ta thật đẹp."

- Tùy Ý tấm tắc khen ngợi: "Không hổ danh là nam tử được yêu thích nhất Vọng Kinh."

Tô Thầm không nhịn được cổ họng ngứa ngáy nên ho nhẹ: "Tùy Ý à."

"Nô tỳ biết rồi, công tử ngại chứ gì."

- Tùy Ý lại trêu chọc một câu: "Hai ngày nữa chính là sinh thần 18 tuổi của công tử, người đã trưởng thành rồi, đến tuổi phải thành thân rồi nha."

18 tuổi mới là độ tuổi của học sinh cấp ba mà kết hôn cái gì...... Tô Thầm vừa cảm thấy bất đắc dĩ vừa buồn bực nói: "Ngươi rõ ràng nhỏ hơn ta mấy tháng, nhưng sao cứ như già hơn cả ta."

"Công tử chê nô tỳ nói nhiều hả?"

- Tùy Ý nói.

Tô Thầm vươn tay ấn lên trán nàng, cười nói: "Không dám ạ. Ta chỉ muốn hỏi mẫu thân đã tới chưa?"

Tùy Ý đáp: "Công tử chờ chút, nô tỳ đi xem thử."

Tô Thầm dựa người vào ghế trong xe ngựa, cơ thể y vô cùng mệt mỏi nên chẳng mấy chốc đã mơ màng ngủ thiếp đi.

Bên ngoài chợt có tiếng động, hình như là giọng của Tô phu nhân.

Xe ngựa hơi lắc lư nên Tô Thầm từ từ mở mắt. Đối diện là ánh mắt tươi cười của một người phụ nữ xinh đẹp, đó chính là mẫu thân của Tô Thầm, Tô phu nhân.

Tô phu nhân họ Mạnh, khuê danh là Tụ Ngọc. Mạnh Tụ Ngọc xuất thân từ một gia tộc trí thức. Tô Ý chỉ có một vị phu nhân là bà, phu thê hai người vô cùng yêu thương nhau, rất ít khi cãi vã.

Bầu không khí trong Tô gia vô cùng hòa thuận nên Tô Thầm rất thích.

Mạnh Tụ Ngọc mặc một chiếc áo giao lãnh màu trắng, bên ngoài khoác thêm áo choàng thêu hoa màu lam nhạt, tóc búi phượng, trên đầu cài trang sức sang trọng nhưng không lố lăng, trông vừa trang nghiêm vừa thanh lịch.

Ngay lúc này, bà duỗi tay sờ lên trán Tô Thầm, khuôn mặt lộ ra nét lo lắng dịu dàng: "Triều Triều, nương làm con tỉnh hả?"

"Không có ạ."

- Nhìn thấy Mạnh Tụ Ngọc, cơn buồn ngủ của Tô Thầm biến mất hơn phân nửa. Y nhịn cơn ngáp, nước mắt nhòe ra trên khóe mắt.

"Mẫu thân."

"Còn nói không có."

- Mạnh Tụ Ngọc cầm khăn tay lau khóe mắt y, hỏi han: "Không nghỉ ngơi đầy đủ à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!