Sau khi Tô Thầm khỏe lại, Tiết Phùng Châu xuống núi một chuyến, nói là có chuyện quan trọng trong quân doanh cần hắn xử lý.
Tô Thầm nghĩ đến quãng thời gian Tiết Phùng Châu tận tình chăm sóc mình khi bị bệnh, không khỏi cảm thấy có lỗi khi để lại dấu răng trên cổ hắn. Y áy náy nói: "Đi đường cẩn thận."
Tiết Phùng Châu nhoẻn miệng cười: "Tiểu công tử quan tâm như vậy, ta tất nhiên sẽ không để mình bị thương."
Ánh mắt Tô Thầm không nhịn được nhìn cổ của Tiết Phùng Châu. Hắn không hề giấu diếm mà thản nhiên khoe ra hai dấu răng đều tăm tắp, không biết vì sao y càng nhìn càng cảm thấy kỳ kỳ.
Tô Thầm mím môi nói nhỏ: "Cổ...... Che lại đi."
"Che cái gì?"
- Tiết Phùng Châu nói: "Cũng không phải chuyện đáng xấu hổ, nam nhân có sẹo là rất bình thường."
Tô Thầm: "...", cái này trông giống vết thương thông thường sao? Hình như cũng không khác biệt mấy. Tiết Phùng Châu còn chẳng thèm để ý, y ngại ngùng cái gì chứ?
Tô Thầm không nói gì nữa.
Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn Tô Thầm: "Tiểu công tử, ta đi nửa ngày rồi sẽ về, ngươi có muốn cái gì không?"
Tô Thầm lắc đầu, sợi dây buộc tóc màu đỏ trên đầu y đung đưa khiến trái tim Tiết Phùng Châu cũng theo đó mà rung động.
"Ta sẽ mau chóng quay về."
- Tiết Phùng Châu lặp lại.
Lông mi Tô Thầm khẽ rung lên, y 'ừm' một tiếng.
Tâm trạng Tiết Phùng Châu dường như rất tốt, hắn xoay người lên ngựa, sau đó quay đầu nhìn Tô Thầm thêm lần nữa.
Mấy ngày qua, gần như lúc nào hắn cũng ở bên cạnh Tô Thầm, thái độ của y đối với hắn hiển nhiên tốt hơn rất nhiều. Nghĩ đến chuyện không được nhìn thấy Tô Thầm vài canh giờ, hắn cảm thấy có chút dày vò.
Tiết Phùng Châu nắm chặt chiếc khăn thêu nhũ danh của Tô Thầm, hít sâu một hơi rồi cưỡi ngựa thẳng đến quân doanh.
______
Binh lính đóng quân ở khu vực ngoài thành, ngay khi Tiết Phùng Châu đến, các tướng sĩ đều đồng loạt hô 'Tướng quân', to đến mức có chút đinh tai nhức óc.
Sau khi ngựa được dắt đi, Triệu Cửu và Lâm Vu bước đến: "Tướng quân."
"Người kia đâu?"
- Tiết Phùng Châu hỏi.
Tiết Phùng Châu đang hỏi về kẻ đã lẻn vào chùa Bạch Mã nhằm xuống tay với Tô Thầm, Lâm Vu trả lời: "Hắn ở trong nhà lao phía sau. Tướng quân nói muốn đích thân thẩm vấn nên bọn thuộc hạ không tra tấn quá nhiều. Mỗi ngày đều mang đến một phần cơm cho hắn theo lệnh của tướng quân, dù không thể no nhưng cũng không đến mức đói chết."
Trong lúc nói chuyện, Triệu Cửu để ý dấu vết trên cổ Tiết Phùng Châu, trong lòng vô cùng kinh ngạc, hắn lặng lẽ kéo Lâm Vu lại nhìn.
Giọng nói của Lâm Vu nghẹn lại trong giây lát, hắn chớp mắt, kinh hãi: "Tướng quân bị thứ gì cắn vậy?"
Triệu Cửu: "......"
Tiết Phùng Châu sờ lên dấu răng trên cổ, gương mặt hắn tuy không có biểu cảm gì nhưng Lâm Vu và Triệu Cửu có thể cảm nhận được tâm trạng của Tiết Phùng Châu không tồi, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó nghe thấy Tiết Phùng Châu nói: "Bị một con thỏ hung dữ cắn."
"Thỏ, con thỏ?"
- Lâm Vu không thể tưởng tượng nổi con thỏ nào có thể cắn ra dấu răng thẳng tắp như vậy.
Tiết Phùng Châu chỉ ừ một tiếng mà không nói gì thêm. Hắn bước vào phòng thẩm vấn, quan sát kẻ đầu bù tóc rối đang bị treo trong phòng, ánh mắt người nọ tan rã không có cảm xúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!