Nửa đêm, Tô Thầm mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm giác bị trói buộc khiến y không thể thở được. Loại cảm giác này giống như những lúc y bị bệnh, nhưng lại có chút khác biệt.
Trong bóng tối, Tô Thầm từ từ mở mắt ra, tay chân vô lực bị ai đó ôm chặt vào ngực, hơi thở phả ra từ đối phương dường như rất quen thuộc, là người mà y quen biết...... Đầu óc Tô Thầm nửa tỉnh nửa mê, y cử động tay chân cố gắng thoát ra, nhưng người kia càng ôm y chặt hơn. Một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai: "Sao vậy? Khó chịu ở đâu?"
Tô Thầm không nhúc nhích nữa, tâm trí của y đang trong trạng thái mơ hồ: "Tiết...... Tiết Phùng Châu."
"Ta đây."
- Tiết Phùng Châu hoàn toàn tỉnh ngủ, hắn nhẹ giọng hỏi: "Ngươi đau đầu sao?"
Tô Thầm nghĩ bản thân chắc là bị sốt đến mức mê sảng rồi, bằng không tại sao lại mơ thấy Tiết Phùng Châu nằm trên giường y, thậm chí còn ôm y vào ngực.
"Ta đang nằm mơ."
- Tô Thầm lẩm bẩm nhắm mắt lại: "Khi nào tỉnh lại sẽ ổn thôi."
Tiết Phùng Châu: "......", hắn khẽ cười một tiếng, muốn nói cho Tô Thầm biết đây không phải là mơ. Nhưng sau đó hắn suy nghĩ lại, cuối cùng không nói gì, chỉ siết chặt hai cánh tay.
Tô Thầm nhấc chân đá vào chân Tiết Phùng Châu, càu nhàu: "Buông ra, ngươi ôm chặt như vậy, muốn mưu sát ta sao? Trong mơ mà cũng không yên phận."
Tiết Phùng Châu cười thầm, tay khẽ buông lỏng.
Có lẽ vì thấy Tiết Phùng Châu quá phối hợp nên Tô Thầm càng chắc chắn mình đang nằm mơ. Y vươn tay túm lấy cổ áo của Tiết Phùng Châu, ngẩng đầu lên nhìn: "Tiết Phùng Châu, sao ngươi lại đen sì lì như thế?"
"Có lẽ vì tiểu công tử không thể nhìn thấy ta trong bóng tối."
"Không đúng."
- Tô Thầm chọc chọc vào ngực Tiết Phùng Châu: "Bởi vì người trong mơ đều không thể thấy rõ mặt."
Hô hấp của Tiết Phùng Châu trầm xuống, hắn khẽ cười bắt lấy tay Tô Thầm: "Nhưng ta có thể nhìn thấy tiểu công tử rất rõ."
Tô Thầm rụt tay lại, không vui nói: "Trong giấc mơ của ta, ta mới là người làm chủ. Ngươi buông ra."
Tiết Phùng Châu nghe lời buông lỏng cánh tay Tô Thầm, ánh mắt của hắn sáng rực: "Tiểu công tử muốn làm gì?"
Muốn làm gì ư? Tô Thầm cũng không biết, y không có ý định gì cả...... Thật ra y rất muốn đánh Tiết Phùng Châu một trận, nhưng y đánh không lại hắn. Mà đánh hắn làm gì nhỉ? Đánh xong cũng đâu có tác dụng gì.
Nghĩ đến đây, Tô Thầm thấy buồn bực: "Ta muốn tỉnh lại."
"......", Tiết Phùng Châu thiếu chút nữa bật cười thành tiếng, vị tiểu công tử này sao lại đáng yêu đến như vậy?
Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng Tô Thầm: "Ngươi chắc chắn đang bị bóng đè, nhắm mắt lại thì sẽ mau chóng tỉnh giấc."
Đúng vậy...... Tô Thầm ngoan ngoãn nhắm mắt lại, y cũng cảm thấy mình đang bị bóng đè, nếu không tại sao y lại không thể cử động theo ý mình ở trong mơ?
Ngón tay y nhéo lấy quần áo của Tiết Phùng Châu, thì thầm: "Tiết Phùng Châu, tại sao ta lại mơ thấy ngươi?"
"Có lẽ vì trong lòng tiểu công tử để ý đến ta."
- Tiết Phùng Châu nghiêm túc nói.
Tô Thầm: "...... Trong mơ ngươi cũng thật đáng ghét."
Tiết Phùng Châu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tô Thầm nghe thấy hắn cười thì nói: "...... Càng đáng ghét."
Tiết Phùng Châu cố gắng nhịn cười, sau đó ôm Tô Thầm chặt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!