Chương 12: XE NGỰA

Sau khi cáo biệt Mạnh Tụ Ngọc, Tô Thầm lo lắng lên xe ngựa. Tùy Ý thấy sắc mặt y không tốt thì hỏi: "Đêm qua công tử không ngủ ngon sao?"

Ngủ ngon? Tô Thầm oán thán trong lòng, đâu chỉ không ngủ ngon, y gần như mất ngủ tới sáng...... Tất cả đều tại Tiết Phùng Châu, nếu không phải tại hắn nửa đêm xông vào phòng y, nói những thứ không thể hiểu nổi, làm những chuyện không thể lý giải được thì y đâu có mất ngủ cả đêm.

Tô Thầm suy nghĩ mãi vẫn không thể hiểu được, tại sao một nam tử lại tự nhiên cắn môi một nam tử khác, chẳng lẽ muốn khiến đối phương cảm thấy ghê tởm? Nhưng giết địch mười phần bản thân cũng bị thương tám phần, một nam nhân 'thẳng' như Tiết Phùng Châu mà cũng có thể làm chuyện như vậy sao? Tiết Phùng Châu còn nói hôm nay sẽ đến hộ tống y, có lẽ hắn say nên nói hươu nói vượn vậy thôi, hôm nay sẽ không có chuyện gì hết, Tiết Phùng Châu sẽ không tới đâu.

Đêm qua, sau khi Tiết Phùng Châu rời đi, Tô Thầm tự trấn an mình tới sáng nên chỉ chợp mắt được một lúc, ngay cả khi ngủ cũng mơ thấy Tiết Phùng Châu cắn môi mình...... Giấc mơ này quá đáng sợ khiến Tô Thầm choàng tỉnh ngay lập tức.

Nếu hôm nay Tiết Phùng Châu thật sự tới...... không có khả năng. Đêm qua là do hắn uống say, với lại khi ấy trong phòng chỉ có một mình y nên hắn mới dám lộng hành. Hôm nay thì khác, y không có đi một mình, hơn nữa bên ngoài cũng tấp nập người qua lại, Tiết Phùng Châu sẽ không thể hành động không kiêng nể giống đêm qua... đúng không?

Tùy Ý thấy Tô Thầm sắc mặt không tốt bèn lấy chăn cho y: "Công tử, hay là nằm nghỉ ngơi một lúc đi?"

Tô Thầm ừ một tiếng, sau khi tự thuyết phục chính mình Tiết Phùng Châu không có khả năng đến, y gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu rồi nằm xuống. Lò sưởi trong xe ấm áp cùng với hương trầm thoang thoảng dễ khiến người ta buồn ngủ, Tô Thầm hít thở đều, mí mắt dần trở nên nặng trĩu.

Một lúc sau, xe ngựa bỗng lắc lư nhẹ, Tô Thầm không mở mắt, chỉ nói với giọng thì thào: "Tùy Ý, có chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu ạ, bánh xe vấp vào cục đá mà thôi, công tử ngủ tiếp đi."

- Tùy Ý nhìn thoáng ra bên ngoài rồi trả lời.

Tô Thầm ừm một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, y hình như nghe thấy âm thanh hoảng hốt của Tùy Ý nhưng không quá rõ ràng, có lẽ là giấc mơ.

Nhiệt độ trong xe ngựa dường như tăng lên, một mùi hương khá quen thuộc tản ra khiến Tô Thầm cảm thấy không thoải mái, y không ngủ được nên lông mi khẽ động, cuối cùng mở mắt ra.

Có một nam nhân khác đang ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, nhìn chằm chằm Tô Thầm không chớp mắt.

Tô Thầm ngẩn người ra một lúc rồi nhắm mắt lại, lẩm bẩm: "Quả nhiên là đang nằm mơ, nếu không tại sao lại xuất hiện người mình không nên thấy."

Giọng cười quen thuộc vang lên bên tai: "Tiểu công tử, người không nên thấy là ai vậy?"

Thân thể Tô Thầm cứng đờ, y lập tức mở mắt ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào đối phương với vẻ không tin nổi: "Tiết Phùng Châu? Sao ngươi lại ở trong xe ngựa của ta?"

"Đêm qua không phải ta đã nói rồi sao? Ta sẽ hộ tống tiểu công tử đến chùa Bạch Mã."

- Tiết Phùng Châu nói: "Cùng lắm chỉ qua vài canh giờ mà tiểu công tử đã quên hết mọi chuyện rồi sao?"

Tô Thầm: "......"

Làm sao y có thể quên được, nhưng...... không phải Tiết Phùng Châu uống say nên nói nhăng nói cuội thôi sao?

Tô Thầm cắn chặt răng: "Ta và Tiết tướng quân không thân đến mức đó, nên không có lý do gì để ngươi đích thân đến tiễn ta. Tiết tướng quân quay về đi."

"Đúng là không thân thật, vậy nên mới phải tiếp xúc nhiều hơn. Càng tiếp xúc nhiều thì sẽ càng trở nên quen thuộc, dù là người dưng nước lã cũng có thể trở nên thân thiết."

Tô Thầm không muốn nói mấy chuyện viễn vông này với Tiết Phùng Châu, ngay cả ngồi chung xe với hắn cũng thấy không ổn, y nhẫn nhịn hỏi: "Tiết tướng quân, người hầu của ta đâu?"

Biểu cảm của Tiết Phùng Châu bình thản: "Ở phía sau."

"Phía sau?"

Tô Thầm không hiểu, bèn vén rèm lên nhìn, ngay sau đó liền biến sắc: "Tùy Ý!"

"Ưm... ưm...."

- Tùy Ý giãy giụa, ánh mắt căm ghét nhìn người đang đứng bên cạnh Tô Thầm: "Ưm ưm!"

Nàng ta bị Tiết Phùng Châu bịt miệng, tay chân trói chặt rồi ném ra sau ngựa. Tô Thầm quay đầu nhìn hắn với sắc mặt khó coi: "Tiết tướng quân, Tùy Ý làm sai chuyện gì mà ngươi đối xử với nàng như vậy?"

"Ả quá ồn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!