Đồng tử Tô Thầm hơi co lại, quả nhiên là Tiết Phùng Châu...... Tiết Phùng Châu này đúng là dai như đĩa, hắn thật sự không muốn buông tha y.
"Tiểu công tử."
- Hơi thở của Tiết Phùng Châu phả vào tai rồi từ từ chuyển qua mặt Tô Thầm: "Sao tiểu công tử không nói gì?"
Luồng khí nóng bỏng làm thân thể Tô Thầm căng thẳng, y thở nhẹ, không dám động đậy: "Tiết, Tiết tướng quân."
"Hành Chu, là tự của ta."
- Giọng nói Tiết Phùng Châu rất khẽ.
Khóe môi Tô Thầm giật giật, chóp mũi bị k*ch th*ch bởi một mùi hương, y bỗng hỏi: "Ngươi uống rượu?"
Nam nhân trước mặt có hơi thở đầy mùi rượu, liên tục phả lên mặt khiến Tô Thầm không nhịn được nhíu mày. Vừa nãy bị hắn dọa sợ nên y hoàn toàn không để ý đến mùi rượu trên người Tiết Phùng Châu. Bình thường hắn tỉnh táo đã khó nói chuyện tử tế, làm sao y có thể đối phó với kẻ bị mọi người gọi Sát Thần trong tình trạng say xỉn, không tỉnh táo?
"Hôm nay ta có uống một ít."
- Bàn tay thô ráp, nhiều vết chai sạn của Tiết Phùng Châu luồn ra sau gáy Tô Thầm khiến Tô Thầm rùng mình. Tiết Phùng Châu dường như không nhận ra phản ứng của y: "Sao tiểu công tử biết?"
Tô Thầm cố gắng không để ý đến bàn tay sau gáy mình: "Trên người ngươi có mùi rượu."
"Ha ha."
- Tiết Phùng Châu bật cười nhưng rất khẽ: "Tiểu công tử..... ngửi mùi trên người ta."
Tô Thầm: "......", quả nhiên hắn uống say rồi nên nói năng lung tung.
"Ta cũng ngửi được mùi hương trên người tiểu công tử."
- Hô hấp của Tiết Phùng Châu nóng rực, ướt át xuyên thấu qua lớp áo nội sam của Tô Thầm, hắn gục trên vai y: "Rất thơm... rất ngọt."
Tô Thầm không quan tâm hắn nói nhăng nói cuội, hơi nghiêng cần cổ bị giữ chặt: "Tiết tướng quân, đêm khuya thế này, ngươi đến phủ Thừa tướng để làm gì?"
"Tới gặp ngươi."
Đầu ngón tay thô ráp của Tiết Phùng Châu chậm rãi di chuyển từ gáy sang yết hầu của Tô Thầm, hành động này của hắn dọa y sợ đến mức da đầu căng chặt. Tô Thầm muốn kêu cứu nhưng âm thanh lại bị nghẹn trong cổ họng, ngay cả nhúc nhích cũng không dám.
"Tiểu công tử có vẻ thân thiết với Thẩm Hoàn Chi."
- Khuôn mặt Tiết Phùng Châu áp sát một bên má của Tô Thầm: "Ngươi gọi hắn là Di Tắc, nhưng tại sao không gọi tên tự của ta? Chúng ta rõ ràng gặp nhau nhiều hơn mà."
Tô Thầm không biết Tiết Phùng Châu bị chạm mạch chỗ nào. Tô Thầm chưa từng tiếp xúc với ai quá gần, nhưng hiện tại khoảng cách giữa y và Tiết Phùng Châu gần như không có khe hở khiến y cảm thấy hơi lo sợ. Mùi rượu trên người hắn liên tục xộc vào mũi, y chỉ có thể nhẹ nhàng thở ra: "Ngươi cài mật thám theo dõi phủ của ta? Phụ thân ta rốt cuộc đắc tội gì với ngươi?"
"Tiểu công tử chưa trả lời ta, ta hỏi trước mà."
- Tiết Phùng Châu nắm cằm Tô Thầm, trong bóng tối, đôi mắt đen láy của hắn như khóa chặt trên khuôn mặt của y.
Tiết Phùng Châu thật không nói lý lẽ, việc y gọi Thẩm Hoàn Chi thế nào thì liên quan gì đến hắn? Đúng là không thể lý luận với người say. Tô Thầm ngước nhìn bóng đen trước mặt. Trong bóng tối, y không thể nhìn thấy biểu cảm của Tiết Phùng Châu, chỉ nói: "Ta và Tiết tướng quân không thân."
Sau khi Tô Thầm dứt lời, căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường. Tiết Phùng Châu không nói gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của hắn và hơi thở nóng hổi phả vào cổ y. Trong chốc lát, Tô Thầm hoài nghi có phải Tiết Phùng Châu ngủ rồi không, y cẩn thận di chuyển một chút nhưng hình như lại làm Tiết Phùng Châu tỉnh giấc.
Hắn bỗng nhiên túm lấy mắt cá chân của thiếu niên, năm ngón tay thô dài với nhiệt độ nóng bỏng làm Tô Thầm nổi da gà toàn thân, suýt không kìm được mà la lên. Cũng may y còn đủ tỉnh táo nhận ra Tiết Phùng Châu lén lút đến đây, nếu y làm kinh động cả phủ, chỉ sợ Tiết Phùng Châu sẽ không dễ dàng tha mạng.
"Tiểu công tử muốn đi đâu?"
- Tiết Phùng Châu nhẹ giọng hỏi.
Tô Thầm: "......", đây là phòng ta, là giường của ta, ta muốn đi đâu thì đi, liên quan gì đến ngươi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!