Chương 10: BAN ĐÊM

Tô Thầm vốn định nói với Tô Ý chuyện về Tiết Phùng Châu, nhưng liên tiếp mấy ngày đều không gặp được. Sau khi y ngủ Tô Ý vẫn chưa trở về, đến khi y dậy thì phụ thân đã vào triều. Bên phía Tiết Phùng Châu cũng không có động tĩnh gì, nên y tạm thời gác lại chuyện này.

Tết Nguyên Đán đang đến gần, mọi người trên dưới phủ Thừa tướng đều bận rộn không ngơi tay, chỉ có mình Tô Thầm là nhàn rỗi. Y dựa vào cửa sổ, đọc cuốn thoại bản mà Tùy Ý mới mua cho y.

Xét về mặt nội dung, tiểu thuyết do người xưa viết có nhiều yếu tố tưởng tượng phong phú hơn so với tiểu thuyết hiện đại, mỗi lần Tô Thầm đọc đều phải cảm thán. Suy cho cùng, phần lớn tiểu thuyết sau này đều kế thừa những gì người xưa để lại, ví dụ như trùng sinh...... Nghĩ đến đây, Tô Thầm bỗng cảm thấy mơ hồ về bản thân mình. Đại khái có thể nói, lúc xuống âm phủ y không uống canh Mạnh Bà, hoặc là uống ít quá nên mới có thể đột nhiên nhớ ra ký ức của kiếp trước.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán ngẫu nhiên của y, Tô Thầm không còn nhớ rõ kiếp trước mình là ai, không biết lý do vì sao chết, hay làm sao đến được thời đại này...... Thôi bỏ đi, Tô Thầm lắc đầu, gạt hết những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Quan tâm đến chuyện đó làm gì? Y đã sống ở đây mười tám năm, Tô Ý và Mạnh Tụ Ngọc chính là phụ thân phụ mẫu của y, mọi thứ đều rất tốt, cho dù không nhớ được kiếp trước cũng không quan trọng.

"Công tử."

- Giọng nói của Tùy Ý từ ngoài cửa truyền vào: "Nô tỳ vào đây."

Tô Thầm kẹp thẻ đánh dấu trang vào sách, nói: "Vào đi."

Tùy Ý tiến lại gần, nói: "Không phải hai ngày trước công tử muốn gặp đại nhân sao? Đại nhân đã về rồi."

Nghe vậy, Tô Thầm lập tức đứng dậy đi ra ngoài: "Phụ thân đã về? Người đang ở đâu?"

"Ở trong thư phòng."

- Tùy Ý vội chạy theo: "Đại nhân còn dẫn theo một vị khách. Ôi, công tử đi chậm thôi."

Nghe thấy Tô Ý dẫn theo một người về, Tô Thầm đi chậm lại, hỏi: "Khách? Ai vậy?"

"Nô tỳ không biết. Thoạt nhìn là một vị công tử trẻ tuổi, hành động và lời nói đều thể hiện là người có học thức, gương mặt cũng tuấn tú."

- Tùy Ý nói thêm: "Đại nhân dường như đối xử với vị khách ấy vô cùng chu đáo."

Tô Thầm thử lục lọi trí nhớ nhưng không nghĩ ra ai có ấn tượng như vậy, chỉ gật gù: "Nếu phụ thân đang có việc cần bàn thì chúng ta cứ đi từ từ cũng được. Ta không vội lắm."

Tùy Ý nói: "Nô tỳ nghe nói đại nhân muốn mời vị công tử kia ở lại phủ dùng cơm trưa."

"Ừm."

Tô Thầm thản nhiên đáp lại, nhưng trong lòng có chút kinh ngạc. Dù sao thì Tô Ý rất ít khi mời người khác đến phủ dùng cơm, thậm chí không giao thiệp riêng với bất kỳ ai vì sợ bị Tiên Đế nghi ngờ kết bè kết phái, thông đồng trục lợi. Không lẽ sau khi Tân Đế đăng cơ, phụ thân đã thay đổi lập trường? Tất nhiên là nói đùa thôi.

Tô Thầm đến thư phòng đúng lúc Tô Ý đi ra cùng với vị khách, thậm chí còn tươi cười trò chuyện với người bên cạnh. Tô Thầm chớp chớp mắt, liếc nhìn người trẻ tuổi đang kính cẩn gật đầu với Tô Ý, là Thẩm Hoàn Chi?

"Cha."

- Tô Thầm mở miệng gọi lớn.

Thẩm Hoàn Chi ngẩng đầu nhìn, rồi khẽ gật đầu với y: "Tô công tử."

Tô Thầm lịch sự mỉm cười lại: "Thẩm đại nhân."

"Triều Triều à."

- Tô Ý nhìn thấy Tô Thầm liền nhanh chóng đi tới bên cạnh, sờ vào tay y: "Tay lạnh cóng rồi, sao con không cầm theo lò sưởi?"

Tô Thầm trả lời: "Con không lạnh, cha với Thẩm đại nhân vẫn còn bận việc sao?"

"Không có."

- Tô Ý nhìn qua Thẩm Hoàn Chi rồi quay sang Tô Thầm, nhướng mày: "Triều Triều và Di Tắc có quen biết nhau ư?"

Tô Thầm: "Từng gặp mặt một lần."

"Di Tắc có cơ hội quen với Tô công tử lúc ở phủ trưởng Công Chúa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!