Chương 1: KẺ TRỘM

"Bệ hạ tìm cớ cướp hổ phù của tướng quân, chẳng khác nào muốn qua cầu rút ván!"

"Chỉ cần tướng quân ra lệnh, bọn ta lập tức phá cửa thành."

"Nếu sớm biết hồi kinh không phải chuyện tốt đẹp, chúng ta sẽ chẳng quay về."

"Tam Hoàng tử hiện tại đã bị nhốt vào đại lao. Nếu không nghĩ ra cách, chúng ta sẽ gặp bất lợi."

"Tướng quân — "

Nửa khuôn mặt của người đàn ông ẩn trong bóng tối, lắng nghe các tướng sĩ không ngừng tranh luận. Sau đó một giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ vang lên: "Thẩm Tu sẽ theo ta vào cung, nếu ba ngày sau không có ai quay về......"

Hắn là một đứa trẻ bị bỏ rơi trong nạn đói, gia nhập quân ngũ ở độ tuổi thiếu niên, chiến đấu không ngừng nghỉ để rồi trở thành Trấn quốc Đại tướng quân, ngay cả người ngoại thành nhắc đến tên hắn cũng phải kính sợ — Thế nhưng đến cuối cùng, hắn lại không tránh được sự kiêng kị của Đế Vương và bị gian thần hãm hại.

Hắn chưa bao giờ trung thành một cách mù quáng, nếu muốn mạng của hắn, muốn mạng các tướng sĩ dưới trướng Trấn Quốc tướng quân, hắn sẽ liều chết chiến đấu để mở ra một con đường thoát.

Trường thương đâm vào bụng địch diễn ra ngay trước mắt khiến tên Thái Tử kinh hãi tột độ: "Tiết Phùng Châu, ta là Thái Tử nước Tấn, ngươi dám ——"

Ngay lúc này, không biết thanh kiếm của ai đâm xuyên Tiết Phùng Châu từ phía sau, hắn chỉ nghe thấy tiếng hô hoán thảm thiết của các huynh đệ. Ánh mắt lạnh lùng của vị đại tướng quân nhìn về phía Thái Tử, kẻ rõ ràng đang thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, dù có bị kiếm xuyên tim và máu tuôn đỏ thẫm như suối, chân hắn vẫn không hề chùn bước.

Ở khoảng trống giữa họ, một ngọn thương dài lao nhanh khỏi tay hắn và cắm phập tên Thái Tử vào thân cây. Hắn từ trước đến nay có thù tất báo, cho dù phải chết, hắn cũng sẽ lôi theo kẻ hãm hại mình.

Thấy Thái Tử đã mất mạng, hắn khàn giọng hét lớn với các tướng sĩ phía sau: "Lui —"

"TƯỚNG QUÂN!"

Những bông tuyết rơi lả tả phản chiếu trong ánh mắt dần tan rã của Tiết Phùng Châu. Hắn chưa từng oán trách ông trời, nhưng hắn cảm thấy bản thân không đáng phải chết như vậy. Hắn dường như vẫn còn chuyện quan trọng gì đó chưa làm, nhưng hắn không nghĩ ra.

Hay nói đúng hơn, trong suốt hai mươi bảy năm qua hắn đã sống một cuộc đời trống rỗng, trong tim luôn có một khối sương mù quanh quẩn khiến hắn không thể nhớ được chuyện quan trọng đó là gì.

Hắn ngã xuống mặt đất.

—— Ầm

_______________________________

"Keng! Keng! Đóng tất cả cửa sổ và cổng lớn! Đề phòng trộm cướp!"

Nửa đêm canh hai, tại phủ Thừa tướng.

"Sách về thời Tấn có ghi chép rằng vào mùa đông năm Liêm Hòa thứ 13, tướng quân Tiết Phùng Châu đánh lui địch quốc và quay về Vọng Kinh. Tuy nhiên, Đế Vương kiêng kị sức mạnh của Tiết Phùng Châu nên lấy cớ tước đoạt binh quyền. Sau bị thân tín phản bội và kẻ gian hãm hại, Tiết Phùng Châu liều mình chiến đấu và g**t ch*t Thái Tử, kẻ đã chủ mưu mọi chuyện.

Sau đó, hắn đưa những người lính đã cùng mình chinh phạt Bắc Nam trở về, được biết đến là 'Binh biến mùa đông' trong lịch sử...... Vào đầu năm sau, quân khởi nghĩa dời kinh từ Nam ra Bắc, nhà Tấn sụp đổ. Thủ lĩnh của quân khởi nghĩa lên ngôi Hoàng Đế, sửa quốc hiệu thành Vị An."

Dưới ánh nến lay động trong Phúc Lan Uyển, Tô Thầm mặc một chiếc trường bào màu trắng, tóc buộc hờ sau đầu bằng một sợi vải mảnh, tay đang chấp bút sao chép Kinh Phật trên giấy Tuyên Thành.

Trông y có vẻ nghiêm túc, nhưng thực ra y đang lơ đãng suy nghĩ về tình hình hiện tại của chính mình. Mực trên ngòi bút không ngừng nhỏ xuống, tạo ra những mảng mực đen tuyền.

Y đã xuyên đến đây 18 năm rồi, nhưng y chỉ mới nhận thức rõ những điều này gần đây, cụ thể là sau khi từ Chùa Bạch Mã trở về phủ Thừa tướng. Nhiều ngày nay, tâm trí của y luôn mơ hồ về chuyện này, y không còn nhớ rõ lý do mình xuyên không chứ đừng nói đến mục đích của việc xuyên không này là gì. Bây giờ y chỉ có thể tự mình ngẫm nghĩ lại tình huống hiện tại.

Lúc đó Tô Thầm nghĩ không nhớ ra có khi còn tốt hơn, cứ coi như mình thật sự là người thời xưa đi. Nhưng nếu nhớ ra được chút gì đó, biết đâu lại biết trước tiên cơ.

Thời điểm bây giờ là mùa đông năm Liêm Hòa thứ 13. Đại tướng quân Tiết Phùng Châu sắp hồi kinh.

—— Không đúng, không đúng, không đúng!

Tiết Phùng Châu đã sớm hồi kinh, không chỉ như thế, Liêm Hòa Đế đã băng hà, Tam Hoàng tử đăng cơ....... Y hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, vì khi đó y vẫn chưa quay về phủ Thừa tướng mà đang ở chùa Bạch Mã, .

Con trai thứ ba của Liêm Hòa Đế, y nhớ rõ vị Tam Hoàng tử này đáng lẽ phải chết trong trận Binh biến mùa đông...... Sách sử cũng có đề cập mối quan hệ giữa Tam Hoàng tử và Tiết Phùng Châu khá tốt, Tiết Phùng Châu luôn ủng hộ việc Tam Hoàng tử kế vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!