Chương 4: (Vô Đề)

09.

Sau khi thi nghe xong, tôi đeo cặp sách trở về lớp.

Mạnh Thời Thanh cất giọng không vui: "Sao về muộn thế?"

Tôi nhìn về phía Mạnh Hạ bên cạnh anh.

Ánh mắt cô ta có phần lảng tránh.

Cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, tôi xông lên tát mạnh vào mặt cô ta một cái.

Đầu ngón tay tôi hơi tê rần.

Mạnh Thời Thanh lạnh giọng gắt: "Giản Sơ!"

Mạnh Hạ ôm mặt không giải thích, mặc cho Mạnh Thời Thanh kéo đi.

"Chúng ta đi, mặc kệ đồ điên này!"

Còn tôi thì toàn thân rã rời, suýt nữa thì khuỵu xuống đất.

10.

Cô chủ nhiệm rất quan tâm đến tôi, tôi cũng không bao giờ tháo máy trợ thính ra nữa.

Mãi cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ trở về nhà.

Vừa định gõ cửa phòng bố mẹ, tôi bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

"Sau này cứ để Thời Thanh cưới Tiểu Sơ, dù sao Tiểu Sơ mới là con gái ruột của chúng ta, cả nhà sum vầy thật tốt."

Máu trong người tôi như đông cứng lại.

"Được, đều nghe lời bà, chỉ là mâu thuẫn giữa Hạ Hạ và Sơ Sơ rất nghiêm trọng, e rằng không dễ giải quyết."

"Tiểu Sơ tính tình ngoan ngoãn, sẽ không quậy phá, hãy chăm sóc cho Hạ Hạ nhiều hơn, dù sao cũng là chúng ta nợ con bé, năm đó cũng là bất đắc dĩ."

Nước mắt vô thức lăn dài.

Tôi chợt nhận ra họ biết rõ người bị bế nhầm là Mạnh Thời Thanh ngay từ đầu, và cũng chưa bao giờ có ý định sửa chữa sai lầm.

Tôi đẩy cửa phòng ra, mấp máy môi mấy lần mà không thể cất thành lời, cuối cùng nghẹn ngào chất vấn: "Bố mẹ, vậy Mạnh Thời Thanh mới là người bị bế nhầm sao?"

Họ không phủ nhận, chỉ bất lực nhìn tôi.

Tôi điên cuồng gào thét: "Có phải không?"

"Phải! Tiểu Sơ, Thời Thanh là một chàng trai khỏe mạnh, sau này cả nhà đều phải dựa vào nó."

"Vậy nên bố mẹ có thể hy sinh con sao?"

Tôi cố gắng hết sức để kiềm chế cảm xúc, nhưng lại khóc đến mức toàn thân run rẩy không thể kiểm soát, trước mắt chỉ còn hai bóng người mờ ảo.

Lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Một đứa điếc như con làm sao gánh vác nổi nhà họ Mạnh?"

"Hơn nữa chúng ta cũng chưa bao giờ bạc đãi con, máy trợ thính mấy vạn tệ cũng mua cho con, ăn uống mọi thứ đều như nhau, bố mẹ đã bao giờ thiên vị ai chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!